CÁC ANH CHỊ CÔNG AN, AN NINH ĐANG CHIẾN ĐẤU CHO CÁI GÌ ?

CÁC ANH CHỊ ĐANG CHIẾN ĐẤU CHO CÁI GÌ ? (*)

Người ta xôn xao khi bức hình chụp của bộ trưởng Trần Hồng Hà với một thanh niên trẻ ở châu Âu được tiết lộ, nhiều người tin rằng bức hình đó được chụp ở Pháp và còn khẳng định rằng người thanh niên đó là cháu nội tướng Giáp – vốn đang sinh sống ở đó. Nếu đây là sự thực, thì bản thân tôi không cảm thấy bất ngờ gì, vì việc con cháu lãnh đạo Việt Nam chuyển sang sinh sống ở trời Tây đã không còn là chuyện mới mẻ.

Điều khiến tối thắc mắc, đó là điều mà các nhân viên Công An, An Ninh ở Việt Nam đang suy nghĩ. Không biết những người công an, an ninh nghĩ sao, khi bản thân họ bị cấm ra nước ngoài theo điều lệnh của ngành. Không biết có khi nào họ thắc mắc tại sao lệnh cấm vô lý đó lại tồn tại, và với mục đích gì ? Không biết có bao giờ họ thắc mắc rằng chế độ mà mình đã và đang bất chấp tất cả để bảo vệ, rốt cuộc là vì cái gì trong khi con cái giới lãnh đạo lại lũ lượt kéo nhau sang các nước Tư Bản sinh sống trong cảnh phú quý ?
Tất nhiên không phải toàn bộ những người làm Công An, An Ninh đều tàn nhẫn hay bất nhân. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại là những kẻ tàn nhẫn và bất nhân lại tiếp xúc với dân chúng thường xuyên nhất. Khiến cho hình ảnh của lực lượng này trong mắt dân chúng là rất đen tối. Một sự đánh đồng mà tôi cho là có thể hiểu được. Vậy, những nhân viên Công An, An Ninh vẫn thường ngày bóc lột, đánh đập, chà đạp phẩm giá và nhân quyền của dân chúng kia liệu có bao giờ suy nghĩ, rằng họ làm vậy, phải chăng là để cho tần lớp lãnh đạo của họ được sống an nhàn trong vinh hoa, còn lại hậu họa thì chính họ phải nhận lãnh sau này ?

Giới lãnh đạo của Đảng vẫn thường cố gắng nặn ra những kẻ thù không có thật, hoặc cường điệu hóa mức độ nguy hiểm đối với những điều vốn chẳng có gì đáng sợ. Mục đích là để khiến cho lực lượng “tấm khiên và lá chắn” phải luôn ở trong tình trạng “cảnh giác cao độ”, tức là không còn khả năng suy nghĩ cũng như đặt câu hỏi về tính đúng đắn của các mệnh lệnh mà mình nhận lãnh. Hỡi anh chị em Công An, An Ninh, hãy đừng như những cỗ máy chỉ biết nhận lệnh và thi hành. Hãy đặt câu hỏi và truy vấn về những mệnh lệnh đó. Hãy nhìn vào thực tế bất công, khi lãnh đạo của anh chị em vẫn hàng ngày ban hành các mệnh lệnh chống lại người dân, nhưng cuối cùng vẫn nhởn nhơ với đống tài sản của mình, và đẩy toàn bộ trách nhiệm cho anh chị em.

Quyền lực nhất thời mà anh chị em có cũng sẽ qua đi, sự chịu đựng của dân chúng rồi cũng sẽ đến điểm cực đại. Hãy nghĩ đến điều đó !

Vậy tại sao anh chị em phải hy sinh tính nhân văn, phẩm giá và cả an nguy của mình cho những kẻ vốn chẳng đoái hoài gì đến sự tồn tại của anh chị em ? Đáng căm hơn, là lũ sâu mọt ấy cũng chẳng thèm quan tâm đến vận mệnh của đất nước này. Vì ngay sau khi hạ cánh an toàn, là chúng sẽ bay biến đến những nước giàu có và chẳng thèm đếm xỉa gì đến số mệnh của dân tộc này. Phải chăng, anh chị em muốn vậy ? Không, tôi không tin rằng anh chị em muốn thế. Cho nên, tôi vẫn tin tưởng rằng người Việt tuy có tàn bạo với nhau, nhưng vẫn biết nghĩ cho quốc gia dân tộc. Và chỉ cần tỉnh táo hơn một chút thôi, chúng ta sẽ tránh được vết xe đổ mà thế hệ đi trước đã nhiều lần phạm phải.

Bài: Trường Sơn Nguyễn.
Ảnh: Trung Võ (cháu nội Võ Nguyên Giáp) và Trần Hồng Hà tại Paris ngày 1/12/2016

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com