CXN _031819_14 149_ NGUỒN GỐC TRUNG ƯƠNG ĐCSVN, (20) TRẬN MÙA HÈ, NIXON NHỜ LIÊN XÔ TRÓI TAY HÀ NỘI Bùi Anh Trinh

Bùi Anh Trinh
Nixon quay sang nhờ Liên Xô can thiệp
Năm 1972, ngày 21- 4. Sau khi quân CSVN chiếm xong Đông Hà thuộc tỉnh Quảng Trị, bao vây và chuẩn bị tấn công Thị trấn Tân Cảnh thuộc tỉnh Kontum, bao vây tấn công thị xã An Lộc thuộc tỉnh Bình Long, Kissinger bay sang Mạc Tư Khoa để nhờ Liên Xô buộc Hà Nội phải dừng tay; 4 ngày sau Ủy viên Bộ chính trị Liên Xô Katusep đến Hà Nội.
Năm 1972, ngày 25-4-1972, Trưởng ban đối ngoại ĐCS Liên Xô là Katusep đến Hà Nội và thông báo cho Lê Duẩn những đề nghị của Nixon.
Theo tài liệu “Các Cuộc Thương Lượng của Lê Đức Thọ & Kissinger tại Paris” thì sau khi nghe xong lời nhắn của Nixon thì Phạm Văn Đồng đã nổi giận đập bàn quát mắng trước mặt Katusep, sau đó Hà Nội phản đối Katusep bằng cách đợi ông ta lên đường trở về nước mới cho công bố chuyến viếng thăm của ông ta. Nghĩa là áp lực của Liên Xô hoàn toàn thất bại.
Năm 1972, ngày 28-4, trong khi Katusep chưa về tới Mạc Tư Khoa, Tổng thống Nixon tuyên bố sẽ rút thêm 20.000 quân Mỹ tại VN. *( Tháo chạy 20 ngàn quân trong số 69 ngàn để lỡ VNCH thất thủ thì Nixon có thể đánh tháo kịp số còn lại ).
Nhưng không ngờ sau 2 tháng tử chiến, quân đội VNCH giữ vững Miền Nam; quân CSVN rút lui về Bắc, bỏ lại chiến trường 40.000 xác chết và đem về 60.000 bị thương. Hà Nội không còn khả năng theo đuổi chiến tranh bởi vì Trung Cọng và Liên Xô đồng loạt cắt quân viện.
Nixon móc ngoặc với Liên Xô để bó tay Hà Nội
Năm 1972, ngày 20-5-1972 Nixon cùng Kissinger lên đường đi Mạc Tư Khoa. Tại đây, trong cuộc họp ngày 22-5, Nixon đã thú nhận với Brezhnev rằng Mỹ chấp nhận giải pháp Miền Nam Việt Nam sẽ có một chính phủ 3 thành phần, gồm có VNCH, MTGPMN và thành phần trung lập.
Thông cáo chung sau cuộc họp thượng đỉnh tại Mạc Tư Khoa không có tới nửa câu đá động về việc Mỹ đang thả bom Hà Nội và phong tỏa cảng Hải Phòng khiến cho Hà Nội hiểu rằng đã tới phiên Liên Xô phản bội lại Hà Nội để bắt tay với Mỹ nhằm cân bằng với mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Cọng.
Điều này khiến cho Hà Nội cảm thấy cay đắng. Tài liệu của CSVN ghi lại sau khi có thông cáo chung Xô-Mỹ :
“Thực tế Việt Nam đã trở thành món hàng mặc cả để giữ thế cân bằng lực lượng giữa các nước lớn ở khu vực Đông Nam Á” (Các Cuộc Thương Lượng của Lê Đức Thọ & Kissinger tại Paris).
Năm 1972, ngày 11-6, Kissinger gởi công hàm đề nghị họp mật với Lê Đức Thọ vào ngày 28-6. Lúc này thì Nguyễn Văn Thiệu đã lật lại thế cờ quân sự tại Nam Việt Nam, quân CSVN triệt thoái ra khỏi các chiến trường. Nhận được công hàm của Kissinger, Hà Nội chỉ thị Xuân Thủy ở Paris khoan trả lời.
Năm 1972, ngày 14-6, Chủ tịch Xô viết tối cao Liên Xô ( Quốc hội LX ) Potgotnưi sang Hà Nội để thông báo về cuộc họp thượng đỉnh Xô-Mỹ. Đây là thông cáo bên ngoài, bên trong là khuyên Hà Nội nên ký hiệp ước đình chiến với điều kiện sẽ có một chính phủ 3 thành phần và Thiệu sẽ từ chức trước khi có chính phủ 3 thành phần.
Năm 1972, ngày 12-7, Lê Đức Thọ đi Bắc Kinh một lần nữa để nghe ngóng về kết quả thương lượng giữa Mỹ và Liên Xô mà tình báo của Bắc Kinh đã thu thập được. Lúc này quân CSVN đã bị đánh bại tại Kontum và An Lộc, quân VNCH đang chuẩn bị tái chiếm Quảng Trị.
*Chú giải : Thông cáo chung Xô-Mỹ đã khiến cho Bắc Kinh và Hà Nội hiểu rằng Liên Xô không phản đối biện pháp mạnh của Mỹqua cuộc dội bom thủ đô Hà Nội và phong tỏa 7 hải cảng của Bắc Việt. Nghĩa là Mạc Tư Khoa cũng thuận gây sức ép để buộc Hà Nội phải ký hiệp định chấm dứt chiến tranh, thả tù binh Mỹ.
Tài liệu của TC công bố sau này cho thấy Chu Ân Lai khuyên Lê Đức Thọ nên chấp nhận để yên chính quyền Nguyễn Văn Thiệu để đổi lại việc Mỹ chấp nhận quân đội CSVN tiếp tục ở lại Miền Nam cũng như Cam Bốt, Lào. Trước sự khăng khăng từ chối của Lê Đức Thọ, Chu Ân Lai giải thích :
“Nếu hạ Thiệu xuống mà người kế tiếp vẫn thi hành chính sách của Thiệu thì cũng như không”. Lê Đức Thọ đồng ý ( Theo tài liệu “77 conversations between Chinese and foreign leaders on the wars in Indochina, 1964-1977” )
Sau này vào năm 1988 Lê Đức Thọ đã giải thích cho các cán bộ tổng kết hội nghị Paris:
“Mỹ đã nhượng bộ ta cả về chính trị mà ta còn đòi loại bỏ Thiệu, lập Chính phủ liên hiệp ba thành phần ở miền Nam Việt Nam thì đời nào Mỹ chịu. Không những thế ta còn đòi Mỹ bồi thường chiến tranh nữa. Tình hình quốc tế lúc đó, tương quan lực lượng lúc đó không cho phép ta đạt tất cả hai mục đích lớn cùng một lúc” ( Lưu Văn Lợi, Các Cuộc Thượng Lượng Lê Đức Thọ – Kissinger tại Paris” ).
Người đời sau đọc đoạn tài liệu này thường không để ý câu “tình hình quốc tế lúc đó” nghĩa là gì, nhưng thực ra có nghĩa là cả Liên Xô lẫn Trung Cọng đã phản bội, không còn viện trợ. Và câu “Tương quan lực lượng lúc đó” có nghĩa là trong số 200 ngàn quân tung vào Nam năm 1972 đã có 100 ngàn chết và bị thương, 100 ngàn còn lại chạy thoát về Bắc với hai bàn tay không. Vậy thì không còn súng đạn, không còn lương thực, lấy gì đánh chiếm Miền Nam? Rồi đây tất cả chỉ còn là trong mơ.
Nguyễn Văn Thiệu lật lại thế cờ quân sự, Hà Nội xuống nước
Năm 1972, ngày 1-8. Sau khi 200 ngàn quân CSVN tan nát, quân CVNH đang bắt đầu cuộc hành quân tái chiếm tỉnh Quảng Trị; Kissinger và Lê Đức Thọ họp mật lần thứ 15 với thái độ rất biết điều của phía Hà Nội, thậm chí có vẻ thân mật. Theo mô tả của Kissinger thì đây là một cuộc họp vui vẻ chưa từng có, ông viết trong hồi ký : “Lê Đức Thọ tiếp tục lùi bước mà ông ta bằt đầu từ hôm 19-7”.
Năm 1972, ngày 14-8, Kissinger và Lê Đức Thọ họp mật lần thứ 16. Theo tài liệu của Bộ ngoại giao CSVN :
“Những điều đã thỏa thuận là : (1) Việc rút quân của Hoa Kỳ và Đồng minh. (2) Việc thống nhất Việt Nam do hai chính phủ của hai miền Nam, Bắc quyết định. (3) Tôn trong hiệp định Geneve 1954 và hiệp định Geneve 1960. (4) Đông Dương là một khu vực trung lập. (5) Quốc tế sẽ kiểm soát vấn đề thi hành ngưng bắn.
Những vấn đề có thể thỏa thuận là (1) Thời hạn rút quân. (2) Hoa kỳ không cam kết bồi thường nhưng sẳn sàng đóng góp xây dựng tái thiết.”
BÙI ANH TRINH

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com