Viết về Cha nhân ngày Father’s Day (Ngô Kỷ)


Viết về Cha nhân ngày Father’s Day

Kính thưa Quý đồng Hương và Các Bạn Facebookers,
Kính mời Quý Đồng Hương và Các Bạn Facebookers thưởng lãm bài “Viết về Cha nhân ngày Father’s Day” kèm ở dưới.

Trước khi đọc các bài viết, xin mời quý vị bấm vào 2 Links dưới này để thưởng lãm 2 đoạn phim ngắn vô cùng cảm động:

Cha và con trai với con chim sẻ
https://www.youtube.com/watch? v=BYgjzdhCoNc

Cha và con gái
https://www.youtube.com/watch? v=bjfZBfzS-hM

Cha và con gái

Youtube: https://www.youtube.c om/watch? v=vx1aRmcGKW4&feature=youtu.be 6 phút
Ba gọi và công nhận Ngô Kỷ là “nhà tranh đấu,” chừng đó thôi cũng đủ làm tôi
hạnh phúc và theo đưổi con đường đấu tranh để Ba vui.

Ngô Kỷ quay phim nên chỉ nghe tiếng nói mà không thấy hình Ngô Kỷ.

photo vb12_zpsqibxuuoa.jpg
photo vb11_zpsecevk9hj.jpg

Trân trọng,

Ngô Kỷ

w3_zpsb1a01f79.jpg
Inline image 12

Để quý vị nào chưa có cơ hội đọc bài viết này, thì tôi xin phép được trích đăng lại dưới đây, kèm theo cái Youtube Audio do Anh Nguyên Khôi diễn đọc, mời quý vị thưởng lãm.

Xin bấm vào Link dưới để nghe Anh Nguyên Khôi, Đài Phát Thanh Quê Hương San Jose

https://www.youtube.com/ watch?v=zPl8xs7b9gQ&feature= youtu.be

hay: https://www.youtube. com/watch?v=BMwippN3SL4& feature=youtu.be

nk3_zpsukhl3jjl.jpg

YOUTUBE: https://www.youtube.c om/watch? v=_-S20t0wsm4&feature=youtu.be

Ngô Kỷ đẩy xe lăn cho Ba đi thăm Thương Xá Phước Lộc Thọ, Little Saigon

bnk61_zpsd93fc8cf.jpg

YOUTUBE: https://www.youtube.c om/watch? v=gWtcSDDkkCM

Ba chiêm ngưỡng tương Đức Mẹ trong thương xá Phước Lộc Thọ, Little Saigon

bnk37_zps400e3d59.jpg

Viết về Cha nhân ngày Father’s Day

. Ngô Kỷ

Kể từ khi tôi mất mẹ, có nhiều lần tôi muốn viết về mẹ, nhưng rồi lại thôi, không làm sao viết nỗi, mới vài đoạn là đôi mắt bị loè nhoè bởi những giọt nước mắt vô hình từ đâu trào ra, và tôi nhận chân ra được là từ thâm tâm của một thằng con ngỗ nghịch và hư đốn này, tôi thương nhớ mẹ rất nhiều.

Mother’s Day 2010 rồi, ba mươi năm tôi mồ côi mẹ, thời gian khá xa so với một đời người, nhưng tình mẫu tử sao lại quá gần, gần đến nỗi tôi có thể thấy được mẹ trước mắt, có thể ôm choàng được mẹ vào lòng, có thể nói cho mẹ nghe tiếng “I Love You”.., và vì những xúc c ảm thiêng liêng, nghẹn ngào đó mà tôi đã không viết gì được cho mẹ. Cho mãi đến hôm nay, nhân ngày Father’s Day, tôi viết mấy dòng chữ cho cha tôi, tôi cố gắng viết thật lẹ, viết thật mau, viết được chừng nào hay chừng đó vì tôi sợ, sợ rằng sẽ không còn cơ hội viết được nữa như tôi đã từng không viết được cho mẹ.

Cuối năm 2008, trong bài “Áo Vũ Cơ Hàn, một vì sao đã tắt”, tôi có nhắc về Ba tôi, và mới đó mà các điều tôi lo sợ bây giờ nó đang lù lù đến. Tôi đã viết như sau:

“Sáng nay, hẹn nhau quán chay Zen của nhà báo Lý Kiến Trúc trên đường Bolsa, chưa kịp hello thì Etcetera hỏi “Sao thấy mặt anh hôm nay xìu quá dzậy?”. Sẵn máu “cải lương” trong người nên trả lời ngay “Không biết hôm nay tại sao tôi buồn. Buồn vì Trời mưa hay bão trong tim?”. Vâng quả thật tôi đang buồn, nhưng không phải buồn vì bị tan vỡ một mối tình trai gái, mà tôi buồn vì hay tin một ngôi sao vừa tắt trên bầu trời nghệ thuật cải lương, nghệ sĩ Minh Phụng, hay Áo Vũ Cơ Hàn, hay Mộ Dung Thạch, hay Mẫn Vân Lâu, hay Hồ Thiên Vũ, hay Tần Lĩnh Sơn, hay Trần Tự Tâm …đã trở về với cát bụi, đã miên viễn ra đi…

Nếu trong Thánh Kinh phán rằng “Không thấy Chúa mà tin”, thì trong trường hợp của tôi, “Không quen biết gì với nghệ sĩ Minh Phụng, thế mà tôi cảm thấy tiếc tiếc, thương thương khi biết tin anh qua đời”. Tâm lý con người thật lạ, cái hạnh phúc có trong tầm tay không thấy quý, nhưng khi vụt mất thì hụt hẫng.

Chiều hôm qua đưa Ba đi bệnh viện, lần này đem theo tờ Việt Weekly đọc trong khi chờ bác sĩ. Lướt qua những trang đầu bởi không thích đọc lại các bài mình đã viết, “cái tôi đáng ghét” mà, nhưng khi đọc đến trang 21 bài “Vĩnh biệt lãng tử “Áo vũ cơ hàn” Minh Phụng – Người nghệ sĩ tuyệt vời nhất trên những đỉnh núi hương sa” do Trần Quốc Bảo viết, bỗng dưng lòng tôi chùng xuống, nghĩa là con tim tôi vẫn còn biết rung động, máu tôi vẫn còn nhồi, thế mà lâu nay dư luận và thiên hạ lại ra rả lên án và nguyền rủa tôi là “đồ bất nhân, bọn tán tận lương tâm, lũ ác độc”, vân vân và vân vân….

Dù tôi và nghệ sĩ Minh Phụng không có “dây mơ rễ má” gì cả, nhưng giữa chúng tôi có lẽ “nặng nợ” nhau một cách vô hình. Cũng vì cái nghèo rách mồng tơi của chàng lãng tử Áo Vũ Cơ Hàn trong tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển mà tôi tự nhiên trở thành “nạn nhân” mỗi lần Ba tôi coi cái DVD đó. Mà càng xui cho tôi là ông ta lại mê cái DVD đó nữa mới chết chứ. Ông coi đi coi lại, mà mỗi lần coi như vậy là tôi chuẩn bị nhận “ly cà phê đen” của Ba: “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”.

Trời ơi, ông Áo Vũ Cơ Hàn nghèo thì kệ ổng chớ có mắc mớ gì tôi. Quả là Ba tôi unfair với tôi. Cái sướng, cái tốt, cái giỏi của Áo Vũ Cơ Hàn thì Ba tôi lại không nhắc tới. Tại sao Ba tôi lờ đi cái cảnh Áo Vũ Cơ Hàn hạnh phúc khi được người đẹp Cát Mộng Thùy Dương yêu thương, được công chúa Tô Ngã Phương Đài an ũi. Ba tôi lại phớt đi cái chuyện Áo Vũ Cơ Hàn đối xữ cao thượng với người bằng hữu Tô Ngã Giang Châu, và Ba tôi cũng làm thinh về cái tài và lòng mã thượng của Áo Vũ Cơ Hàn đối với tên cướp biển Thạch Vũ. Ông bà mình quả thật mình nói không sai, “Bụt nhà không thiêng”, và điều này lại vô tình ứng dụng vào trường hợp của tôi.

Tôi ghét cái ông Áo Vũ Cơ Hàn này dễ sợ, nói đúng hơn là tôi “ghen” với ông. Ông nghèo nhưng ngoài đời ông có tới mấy vợ, nào là Kiều Tiên, Diêu Huê…, nào là có cả một đàn con nối nghiệp, mà trong đó có Tiểu Phụng, Y Phụng đang là nghệ sĩ, ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi danh. Ông đang có hàng triệu khán thính giả tại quốc nội và hải ngoại ái mộ. Chỉ cần ông chia cho tôi một phần nho nhỏ cái mà ông đang có thì tôi đã cảm thấy hạnh phúc biết dường nào.

4114.jpg?t=1338284649

Từ nhỏ tôi đã thích loài chim biển, chính vì vậy hầu hết những văn thơ “con cóc” của tôi được lấy bút hiệu là Hải Âu, và cho đến khi qua Mỹ, thì ngoài cái tên Email ngokyusa2 thì tôi cũng có thêm cái Email ngoviethaiau và nickname trên các diễn đàn Paltalk tôi cũng lấy là Ngô Việt Hải Âu. Quả là một trùng hợp ngẫu nhiên khi phát giác ra là mình thích tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển từ lúc nào không biết. Phải chăng trong tôi đã ái mộ nghệ sĩ Minh Phụng và ngưỡng mộ khí tiết bất cần đời của lãng tử Áo Vũ Cơ Hàn?!

Nói về Áo Vũ Cơ Hàn mà không nói sơ về Ba tôi thì quả là việc thiếu sót. Như đã nói, Ba tôi luôn sẵn sàng “lợi dụng” cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này để “xài xể” tôi, tuy nhiên nói cho cùng thì ông ta cũng có cái lý của ông, tôi đâu có oan ức gì mà phản đối. Ba tôi so sánh tôi với nhân vật Áo Vũ Cơ Hàn như vậy là ổng đã nâng cấp tôi lên một bực rồi đấy, vì Áo Vũ Cơ Hàn khá hơn tôi nhiều, còn có rượu để uống, còn có vua mời vào cung điện để ở, chứ còn tôi thì trên trang Thư Độc Giả của báo Người Việt thì không thiếu những câu: “Ngô Kỷ biểu tình để xin bố thí miếng bánh mì, đồ du thủ du thực, mất dạy, du côn, chí phèo, homeless, chống cộng quá khích, cực đoan, chống cộng tới chiều, làm chuyện tào lao, bao đồng, dị hợm,” vân vân và vân vân.

Làm Cha Mẹ ai lại không xót xa và tủi thân khi thấy con cái mình bị “nguyền rủa” như vậy, tôi thấy ân hận và có lỗi với Ba tôi quá. Nhưng “Cha Mẹ sinh con, Trời sinh tính”, tôi sống theo cái nhân sinh quan và lý tưởng của tôi. Chính vì vậy những chuyện “ngoài đường” ít khi nào tôi kể cho Ba nghe, hay những trang báo nhục mạ tôi thường được tôi “tự ý đục bỏ” trước khi đưa cho Ba đọc. Tôi không muốn Ba tôi buồn, tôi không muốn Ba tôi chịu nhục lây một cách vô tội vạ.

Con nào mà không thương Cha Mẹ, Khổng Tử có khuyên: “Kẻ nào tôn kính mẹ cha, sẽ thấy niềm vui trong con cái mình”, và “Tuổi của cha mẹ không nên không biết: một là để mừng (cha mẹ sống lâu), một là để lo (vì cha mẹ già yếu)”. Chính vì vậy mà tôi muốn Ba tôi sống bình thản vô tư để ông có thể sống thêm vài ba năm nữa với con với cháu.

Thời trung học, tôi có đọc Nhị Thập Tứ Hiếu, có người con lấy làm buồn khi những ngọn roi cha quất vào lưng mình không còn mạnh và không cảm thấy đau vì thể hiện sức cha đã già yếu lắm rồi. Do đó tôi sẽ lấy làm lo âu và sẽ cảm thấy thiếu thốn và hồi hộp nếu tôi không còn nghe tiếng la mắng của Ba “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”.

Tài liệu viết rằng cải lương hiền hòa, chất phác, thủy chung, điệu nghệ, khí khái, và tôi tin là nghệ sĩ cải lương Minh Phụng có đủ yếu tố như vậy. Nghệ sĩ Minh Phụng ra đi để bao thương tiếc, ngậm ngùi cho gia đình, cho khán thính giả mộ điệu bốn phương. Còn riêng tôi, tôi bắt đền anh vì tôi chỉ lo rằng anh chết đi rồi, Ba tôi không còn xem tuồng “Tâm Sự Loài Chim Biển” nữa, và tôi hết còn được nghe Ba mắng “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”. Vĩnh biệt anh!”

Bài viết trên chưa được hai năm thế mà những điều tôi lo sợ, hay nói đúng hơn là những điều tôi không muốn đến thì nó đang từ từ trở thành hiện thực. Nghĩa là sức khỏe bây giờ không cho phép Ba tỉnh táo xem tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển nữa, và tôi không còn nghe được tiếng Ba mắng “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả.” Bây giờ Ba đọc trước quên sau nên tôi không còn phải “kiểm duyệt” báo trước khi đưa cho Ba đọc vì Ba không còn đủ minh mẫn để phải xót xa vì những lời lẽ nhục mạ, phỉ báng con mình trên báo, và tôi bắt đầu phập phồng lo sợ…

Tôi thích bài thơ đơn sơ nhưng gói gắm lắm “Tình Cha Nghĩa Mẹ” được “thanhthuy” post trên mạng như sau:

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha

Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không

Đọc lại bài thơ trên làm tôi nhớ đến mẹ. Năm 1979, tôi rời nước Mỹ để đi làm overseas tại Thụy Sĩ không phải vì ham món tiền lương hậu hỹ, mà mục đích là sẵn tiện qua đó làm việc, tôi sẽ tìm cơ hội bảo lãnh Ba Má, Anh Chị Em còn lại Việt Nam được ra ngoại quốc, vì vào thời điểm đó còn sớm quá, giữa Hoa Kỳ và Việt Nam chưa có một liên hệ ngoại giao nào cả, mà Thụy Sĩ là một quốc gia trung lập, có Liên Hiệp Quốc, có Hồng Thập Tự và có nhiều quan hệ với Việt Nam.

Ngô Kỷ từ Mỹ được mời qua làm việc overseas tại Thụy Sĩ từ 1979-1983

4448.jpg

Tôi muốn đưa Má ra ngoại quốc để lo chạy chữa bịnh tình cho Má. Nhưng bất hạnh thay, một tiếng sét đánh ngang tai, tôi nhận tin Má chết từ một người bạn du học ở Ý về Việt Nam thăm nhà gọi phone qua báo tin. Trời đất quay cuồng, không gian như tối sầm lại. Tôi như người mất trí, bao nhiêu kỷ niệm mẹ con ôm ấp trong ký ức bỗng có dịp tuôn trào ra. Tôi khóc không nhiều bằng cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu khóc mẹ đến mù mắt, tôi chỉ biết là tôi đã khóc thật nhiều và thật nhiều khi hay tin mất mẹ.

Ngô Kỷ làm lễ Giỗ Má qua đời tại Việt Nam năm 1980

vcx21.jpg

Là người sống thực tế, tôi chẳng bao giờ ngạc nhiên và bận tâm về bất cứ cái gì xãy ra trên cõi đời ô trọc này, thế mà có một điều tôi không bao giờ chuẩn bị đón nhận, đó là việc tôi mất mẹ. Chính giờ phút đau khổ lớn lao này, tôi mới thấy tâm trạng chính tôi trong bài thơ Mất Mẹ của Xuân Tâm – Bảo Uyên:

“Năm xưa tôi còn bé

Mẹ tôi đã qua đời

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

Để dòng nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi

Lúc bé tôi không tin

Người thân yêu tôi mất

Hôm ấy tôi sững sờ

Và nghi ngờ trời đất

Từ nay tôi hết thấy

Trên trán Mẹ hôn con

Những khi tôi phải đòn

Đau lòng Mẹ khóc trước

Kìa nhà ai bên cạnh

Mẹ con vỗ về nhau

Tìm Mẹ, tôi không thấy!

Lúc buồn, biết trốn đâu?

Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi biết tôi mất Mẹ

Mất cả một bầu trời.

Ôi trời cao xanh thẳm

Có nghe rõ lời tôi

Từ trần gian cát bụi

Tôi đã mất mẹ rồi!”

Tôi hụt hẫng khi nghe tin Má chết, và ngay cả trong lúc viết những giòng chữ này, tôi ngậm ngùi nối tiếc những năm tháng sống gần Má mà tôi đã không biết trân quý, để đến bây giờ, trong cuộc hành trình đầy cô đơn, trống vắng này tôi thấy nhớ Má vô cùng. Một danh ngôn mà tôi cho là bất tử: “Thế giới có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan tuyệt vời vĩ đại nhất vẫn là trái tim của mẹ.”

vcx91.jpg
Thân phụ của Ngô Kỷ mới qua Mỹ 1991

Sau năm 1975, theo vận nước nổi trôi, gia đình tôi bị Cộng Sản đánh tư bản.. Tài sản nhà cửa bị tịch thu, Ba tôi bị bắt đi “cải tạo” tại trại trù Tiên Lãnh, Quảng Nam, Má tôi với cái thân xác gầy gò bịnh hoạn bị bắt đi làm thủy lợi “lao động vinh quang”. Sức tàn lực kiệt, Má được gia đình đưa đến bịnh viện khẩn cấp. Trong giờ thập tử nhất sinh, thế mà bệnh viện bắt gia đình tôi phải chồng đủ tiền y phí trước mới chữa trị, và Má tôi qua đời trong uất nghẹn.

Nguồn hy vọng đưa Má ra nước ngoài chữa bịnh bị sụp đổ, tôi thất vọng tràn trề. Tôi không còn thiết tha gì nữa, tôi quyết định trở lại Mỹ. Trả lời ký giả Eric Bailey số báo Los Angeles Times ngày 20 tháng 8 năm 1992 nhân ngày Đại Hội Đảng Cộng Hòa Toàn Quốc, trong bài “Proud Immigrant Stands Out Stand Up for Free Vietnam” (Người Di Dân Hãnh Diện Đứng Lên Tranh Đấu Tự Do Cho Việt Nam), tôi nói: “Tôi mất mẹ và tôi mất cả quê hương, nghĩa là tôi đã mất tất cả. Tôi nghĩ rằng tôi phải làm một cái gì khác hơn, điều đó là mong muốn được phục vụ đồng bào tôi.” (I lost my mother and my country – It’s everything… I thought I had to do something different. Something to help my people.)

aaa70.jpg picture by ngoky2009

Và trong bản tin “Protests Divide SoCal’s Little Saigon” của hãng thông tấn Associated Press (AP) đánh đi toàn thế giới, viết về cuộc biểu tình tự phát chống báo Người Việt nhục mạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, ngày 8 tháng 4 năm 2008, ký giả Gillian Flaccus đã trích dẫn lời phát biểu của tôi: “Những cái giá trị nhất trong đời tôi là Mẹ tôi và lá cờ nước tôi. Tôi đã mất hết. Còn sót lại gì trong cuộc đời của tôi? Tôi không còn gì cả.” (The most valuable things in my life – my mother and my flag – I lost it… What else do I have left in my life? I have nothing.)

Hãng thông tấn Associated Press (AP) là hãng tin lớn hàng đầu
thế giới, cung cấp tin tức cho 1,700 tờ báo, và cho hơn 5,000 đài
truyền hình và đài phát thanh. Có hơn 10 triệu tấm hình. AP có 243
văn phòng lấy tin tại 120 quốc gia trên thế giới. Các bản tin về Ngô Kỷ
biểu tình đều được loan tải trên toàn Hoa Kỳ và thế giới.
th_waq2.jpg?t=1338329939
Protests Divide SoCal’s Little Saigon
nc5_zpseacacffa.jpg
nc1_zps0611e418.jpg
Protest organizer Ky Ngo stands in front of a row of American and South Vietnamese flags, during
a protest outside Vietnamese-language newspaper Nguoi Viet Daily Wednesday, April 2, 2008,
in Westminster, Calif. Hundreds of noisy protesters have picketed outside the Vietnamese-language
newspaper for more than two months, ever since it published a picture of a bright yellow
foot-washing basin lined with the South Vietnamese flag’s three red stripes. (AP Photo/Nick Ut)

Có một số người không biết lý do nên họ ngạc nhiên, và từ ngạc nhiên họ lên án, dè bỉu công cuộc đấu tranh chống cộng, chống Việt gian của tôi. Nếu họ nhớ lịch sử nước nhà, nếu họ nhớ sự kiện giặc Tàu giết ông Nguyễn Phi Khanh cha của Nguyễn Trãi, giết ông Thi Sách chồng bà Trưng Trắc thì họ sẽ hiểu tâm trạng và thái độ đối kháng của tôi trước cảnh cả một dân tộc bị áp bức và Má tôi bị chết bởi chính sách ngu muội và tàn nhẩn của bọn cộng sản vô thần.

Tôi không nhớ hết những lời Má tôi dặn dò, nhưng tôi chắc chắn hầu hết bà mẹ đều muốn con mình trở thành người có chí khí, lý tưởng và liêm sĩ. Và bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của Phùng Quán chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng, là hành trang cho những bước tôi đi. Bài thơ như sau:

“Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

– Con ơi

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.

– Mẹ ơi, chân thật là gì?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêụ

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

– Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

– Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhìn tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không ! những lời dặn đó

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vời

In lên vết son đỏ chói

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

Người làm xiếc đi giây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêụ

Tôi muốn làm nhà văn chân thật

chân thật trọn đời

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.”

Rất tiếc tôi không phải là thi nhân, văn nghệ sĩ để có thể dùng văn chương, nghệ thuật mà vinh danh hai đấng sinh thành. Tôi xin mượn bài thơ “Cảm Ơn Nghĩa Mẹ, Tình Cha” của Quốc Vương để bày tỏ lòng biết ơn Cha Mẹ từ một đứa con có lắm “tội tình”:

Cảm ơn nghĩa mẹ, tình cha

Cảm ơn công đức mẹ cha cao dày

Khi xưa bồng bế trong tay

Cha mẹ dìu dắt, thơ ngây vào đời

Bao dung cha nở nụ cười

Cho con ý chí giữa đường thơ ngây

Mẹ hiền dành trọn tình thương

Ngày đêm gian khổ, đoạn trường nuôi con

Ơn cha cao cả núi non

Tấm lòng của mẹ suối nguồn biển khơi

Cho con mái ấm cuộc đời

Cho con mở mắt nhìn đời mai sau

Cho con hiểu biết cuộc đời

Cho con tất cả biển trời bao la

Cảm ơn nghĩa mẹ, tình cha

Cho con công đức mẹ cha sinh thành.”

Ngô Kỷ – Father’s Day 2010

Mời bấm 2 Links dưới xem Youtube tuồng cải lương
Tâm Sự Loài Chim Biển (tức Áo Vũ Cơ Hàn)

YOUTUBE:
Cải Lương Xưa | Tâm Sự Loài Chim Biển – Minh Phụng Lệ Thủy | cải lương hồ quảng tuồng cổ trước 1975

https://www.youtube.com/watch?v=2rrM_K6hvhM

youtube.png

Cải Lương Xưa | Tâm Sự Loài Chim Biển – Minh Phụng Lệ Thủy | cải lương hồ q…

Cải Lương Xưa | Tâm Sự Loài Chim Biển – Minh Phụng Lệ Thủy | cải lương hồ quảng tuồng cổ trước 1975. Mọi Đóng Gó…

AUDIO: Tâm Sự Loài Chim Biển (Áo Vũ Cơ Hàn)-Cải Lương Xưa Audio

https://www.youtube.com/watch?v=-gunvaKz7Fk

Cải lương TÂM SỰ LOÀI CHIM BIỂN | Minh Phụng, Minh Vương, Mỹ Châu, Phượng Liên, Dũng Thanh Lâm
https://www.youtube.com/watch?v=DEWrlDz5CmU

youtube.png

Cải lương TÂM SỰ LOÀI CHIM BIỂN | Minh Phụng, Minh Vương, Mỹ Châu, Phượng L…

CẢI LƯƠNG TÂM SỰ LOÀI CHIM BIỂN Với sự tham gia: Minh Phụng, Minh Vương, Mỹ Châu, Phượng Liên, Thanh Thanh Hoa, …

youtube.png

Tâm Sự Loài Chim Biển (Áo Vũ Cơ Hàn)-Cải Lương Xưa Audio

Minh Phụng,Minh Vương,Mỹ Châu,Phượng Liên, Thanh Thanh Hoa, Dũng Thanh Lâm

aovu2_zpsc222e76d.jpg
av1_zps2e48f11e.jpg

Những kỷ niệm bên Ba, bây giờ thì con mất Ba rồi, còn nỗi buồn nào hơn!

Ba thời trai trẻ

xsw72.jpg

Ngô Kỷ 3 tuổi, đội mũ đứng bên trái, chụp hình với ông bà nội, ba má và anh chị em năm 1955.

Và bây giờ trở thành “khắc tinh” của Việt cộng và Việt gian.

nk2_zpsxkfx5so8.jpgnk1_zps0j8trqp6.jpg

Ba và Ngô Kỷ (ngồi) tại trường học của các Sơ Nhà Dòng

photo vb5_zpsqzbibrpy.jpg

Bà (áo trắng, trái) , Ngô Kỷ (khoanh đỏ) và gia đình hành hương Nhà Thờ Đức Mẹ La Vang

photo vb7_zpsawj0wocz.jpg

Ngô Kỷ, Ba và Chị đi Đà Lạt thăm Anh đang học tại trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam năm 1971

vcx1111.jpg

Cha con hội ngộ tại Mỹ năm 1991

bnk951_zps816c5075.jpg
bnk24_zps8a316c26.jpg
bnk973_zps6c55b756.jpg
bnk972_zpsf402e69c.jpg
bnk963_zps542d8eb0.jpg
bnk714_zps9e9682d6.jpg
bnk263_zpsf407aa67.jpg
bnk12_zpsbc611906.jpg
bnk251_zpsd8cabe8e.jpg
bnk21_zps81db94e9.jpg
bnk412_zps9d289130.jpg
bnk142_zpscb92a14e.jpg
bnk212_zps1f82e727.jpg
bnk146_zps58bd96a7.jpg
bnk138_zpsbdd7fbff.jpg
bnk136_zps2d7a88fb.jpg
bnk131_zpsb1be0925.jpg
bnk118_zps12655b80.jpg
bnk113_zpsa3c7983d.jpg
bnk78_zpsaac51eab.jpg
bnk73_zps8d6090fc.jpg
bnk72_zpsc8b94a0e.jpg
bnk61_zpsd93fc8cf.jpg
bnk37_zps400e3d59.jpg
bnk54_zps64cb1675.jpg
bnk52_zpsb6ee2c36.jpg
bnk266_zpsb0644368.jpg
bnk722_zps4f24c83a.jpg
bnk111_zps6a616b4f.jpg
bnk79_zps35e8a9b5.jpg
bnk851_zps0f933be0.jpg

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/fr71.jpg?t=1347146263

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q56-1.jpg?t=1345441965
Sự kiện hy hữu, đích thân Tổng Thống Ronald Reagan tận tay ký tặng Ngô Kỷ hình lưu niệm.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/n15-1.jpg?t=1345441743
Đại Biểu Ngô Kỷ được Tòa Bạch Ốc sắp xếp tiếp xúc với Tổng Thống George Bush tại căn cứ Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tại El Toro, California năm 1992. Tại đây Ngô Kỷ đã trao tận tay Tổng Thống Goerge Bush “Bản Kiến Nghị Cộng Đồng Người Mỹ Gốc Việt.” Trong hình, trên tay trái Ngô Kỷ đang cầm Bản Kiến Nghị để trao cho Tổng Thống George Bush.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q58-1.jpg?t=1345441970

Ngô Kỷ và Tổng Thống George Bush.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/n72-1.jpg?t=1345441819
Ngô Kỷ và Tổng Thống George Bush.

Ông ta thường tâm tình với đồng bào quốc nội qua làn sóng Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA). Ông hiện là Đồng Chủ Tịch của Liên Đoàn Cử Tri Người Mỹ Gốc Á Châu (Asian American Voters Coalition), đây là một tổ chức chính trị lưỡng đảng có mục đích cổ võ các người di dân trên toàn quốc tham dự vào hệ thống chính trị Hoa Kỳ.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/cv572.jpg?t=1345369691
Tại văn phòng vận động tranh cử cho Phó Tổng Thống George Bush ngay thủ đô Little Saigon, Đại Biểu Ngô Kỷ phát biểu trên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) phát thanh về Việt Nam năm 1988.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q61-1.jpg?t=1345441970
Đại Biểu Ngô Kỷ được mời trả lời phỏng vấn tại phòng thu âm của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/cc1.jpg?t=1346804769
Năm thứ nhất

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/cc2.jpg?t=1346804769
Năm thứ hai

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/cc5.jpg?t=1346804777
Năm thứ ba

sv1.jpg
Thẻ Sinh Viên năm thứ tư của Ngô Kỷ học xong chương trình Cử Nhân 4 năm Đại Học Luật khoa Sài Gòn.

cc10.jpg
cc10.jpg

Ông Ngô Kỷ làm chuyên viên cho một phòng thí nghiệm y khoa tại Anaheim , và ba năm sau đó ông ta được mời qua làm việc tại Thụy Sĩ với chức vụ Supervisor.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q69-1.jpg?t=1345441983
Ngô Kỷ rời Hoa Kỳ qua làm việc overseas tại Thụy Sĩ năm 1979. Khi được tin thân mẫu qua đời bởi chính sách tàn ác cũa cộng sản, Ngô Kỷ rời Thụy Sĩ trở lại Mỹ năm 1984 và tham dự chính trị dòng chính để chống cộng sản và tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam.

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q113-1.jpg?t=1345442012
http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q67-1.jpg?t=1345441981
Từ Mỹ, Ngô Kỷ đi làm việc overseas tại Thụy Sĩ

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q98-1.jpg?t=1345442006

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q120-1.jpg?t=1345442018
Ngô Kỷ và các đồng sự từ Mỹ qua Thụy Sĩ làm việc, hưởng cái lễ Tạ Ơn “Thanksgiving Day” đầu tiên vào năm 1979 với thức ăn truyền thống “gà Tây.”
http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q76-1.jpg?t=1345441987

http://i1104.photobucket.com/albums/h330/ngokycali/Ngo%20Ky%202/Ngo%20Ky%203/Ngo%20Ky%204/Ngo%20Ky%204/q71-1.jpg?t=1345441986
Từ Mỹ qua làm Thụy Sĩ với số lương overseas hậu hỹ, Ngô Kỷ có được cuộc sống đầy đủ, thoải mái, thảnh thơi và yên bình, tuy nhiên vì căm thù cộng sản nên Ngô Kỷ đã rời Thụy Sĩ về lại Mỹ để dấn thân đấu tranh dù chịu hoàn cảnh khó khăn và eo hẹp, nhưng Ngô Kỷ vẫn vui vẻ chấp nhận.

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com