Quốc Hội Hoa Kỳ vinh danh Chiến Sĩ Quân Lực VNCH

Nghị Quyết H.CON.RES.322 của Quốc Hội Hoa Kỳ vinh danh sự chiến đấu anh dũng, hào hùng của các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến chống cộng sản, bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam.

td14_zps56d0c3cb.jpg

Ngô Kỷ tại Tượng Đài Việt-Mỹ, thủ đô tỵ nạn Little Saigon, Westminster, Nam California

Little Saigon ngày 29 tháng 3 năm 2018

Kính thưa Quý Đồng Hương và Các Bạn Facebookers,

Hôm nay 29 tháng 3 năm 2018, là ngày đầu tiên nước Mỹ cử hành Lễ Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam để tưởng niệm những người quân nhân Mỹ hy sinh tại chiến trường Việt Nam.

Mỹ tưởng niệm Ngày Cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam đầu tiên

https://www.voatiengviet.com/a/my-tuong-niem-ngay-cuu-chien-binh-chien-tranh-viet-nam-dau-tien/4321353.html

Mỹ tưởng niệm Ngày Cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam đầu tiên

Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ vừa loan báo sẽ cử hành lễ đặt vòng hoa với Bộ Cựu chiến binh Sự vụ tại Đài tưởng niệm Chiế…

Mỹ tưởng niệm Ngày Cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam
https://www.youtube.com/watch?v=ooenu7aFCQE

youtube.png

Mỹ tưởng niệm Ngày Cựu chiến binh Chiến tranh Việt Nam

Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet…

Chạnh lòng nhớ đến những người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, nên tôi xin chia sẻ đến quý vị và các bạn về thành quả Quốc Hội Hoa Kỳ đã thông qua Nghị Quyết H.CON.RES.322 vinh danh sự chiến đấu anh dũng, hào hùng của các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến chống cộng sản, bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam.

Dù không phải là Lính, nhưng tôi luôn kính trọng, biết ơn và quý mến những ngưới Lính Việt Nam Cộng Hòa. Chính vì thế, bất cứ cơ hội nào có được, tôi luôn nhớ đến người Lính và lấy làm hân hạnh, vinh dự lên tiếng ca ngợi và vinh danh người Lính Việt Nam Cộng Hòa trước Chính Phủ và Nhân Dân Hoa Kỳ, và mọi người, mọi nơi. Việc làm của tôi dành cho người Lính Việt Nam Cộng Hòa quá bé nhỏ so với công lao và sự hy sinh cao cả của họ, tuy nhiên tôi tận dụng hết khả năng giới hạn và phương tiện hạn hẹp của mình để cố gắng chu toàn một phần nào bổn phận của “kẻ hậu phương” nhớ ơn người Lính Chiến Việt Nam Cộng Hòa.

Xin quý vị và các bạn vào phần hình đính kèm ở dưới để theo dõi các tài liệu, văn bản, hình ảnh liên quan đến sự kiện lịch sử và vinh dự mà Quốc Hội Hoa Kỳ đã trân trọng dành cho các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Mời quý vị và các bạn thưởng lãm bài “Những Đồng Minh Anh Hùng” do tôi dịch và anh Trần Minh đọc, được đính kèm ở dưới.

https://www.youtube.com/watch?v=ntMVzXZ95bA

Kính thưa Quý Đồng Hương và Các Bạn Facebookers,

Là người hậu phương đội ơn những người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tôi không biết lấy gì để có thể đền ơn đáp nghĩa cho trọn vẹn được, trong khả năng hạn hẹp, nhỏ bé có được, tôi xin ghi chép và trình bày dưới đây một số tài liệu liên quan đến đề tài Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa để quý vị thẩm tường và tùy nghi. Trong bài viết này tôi trình bày theo nhiều phần, mà theo thứ tự từng phần, hy vọng quý vị sẽ nắm bắt vấn đề được rõ ràng.

-Phần 1: Chi tiết về Bản Nghị Quyết 322 của Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Công Nhận Ngày Quân Lực 19 Tháng 6.

-Phần 2: Giới thiệu 3 bức tượng Chiến Sĩ VNCH, Hoa Kỳ và nữ Cứu Thương do Ngô Kỷ thực hiện được chở đi vòng quanh nước Mỹ.

-Phần 3: Trình bày về sự kiện dựng Tượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa và cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trước mắt Phó Tổng Thống George Bush và hàng trăm ống kính truyền hình, ký giả, phóng viên Hoa Kỳ, và ngoại quốc. Đây là một sự kiện đặc biệt và khó có thể xảy ra vì vấn đề “nhạy cảm” chính trị.

-Phần 4: Trước khi Tượng Đài Việt – Mỹ tại Westminster được hoàn tất, các tượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ do Ngô Kỷ thực hiện, được trưng bày tại các hội chợ, và các nơi biểu tình vùng Nam, Bắc Cali.

-Phần 5: Vào năm 2008, Giám Sát Viên Janet Nguyễn, Nghị Viên Andrew Đỗ và đông đảo Đồng Hương đến dự lễ “Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6” do Đoàn Biểu Tình Tự Phát Chống Báo Người Việt tổ chức.

-Phần 6: Một số liên hệ giữa Ngô Kỷ và các Quân Nhân Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa.

-Phần 7: Bài dịch “Những Đồng Minh Anh Hùng,” ca ngợi người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Một số huy hiệu Quân Lực VNCH, và bài viết “Hãy vinh danh người lính” của tác giả Nguyễn Thị Thảo An.

Trân trọng,

Ngô Kỷ
ngokycali
Tel: (714) 404-7022

Facebook: Ngô Kỷ

Hộp thơ: PO. Box 836
Garden Grove, Ca 92842

1

photo 1w5117_zps6ddf7e55.jpg

nk45_zps2hb1qpf6.jpg

Dân Biểu Liên Bang Tom Davis, tác giả Nghị Quyết 322 Vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa,
và Công Nhận Ngày Quân Lực 19 tháng 6

q13_zps9tpizpvj.jpg

nq1111_zpshx8xciww.jpg

q122_zpsdk3l5dpt.jpg

q511_zpstg9zdzct.jpg

q514_zpseylae5ug.jpg

q517_zpswd92ocb7.jpg

https://www.govtrack.us/congress/bills/106/hconres322/text/ih

[PDF]CONGRESSIONAL RECORD—SENATE July 11, 2000

q7_zpsrcxrbsl8.jpg

nq21_zpsfdamqq3v.jpg

sl6_zpsr7toa18d.jpg

q921_zpsrmvdvdew.jpg

q922_zpsskvr9uh7.jpg

q923_zps5tpqtkj5.jpg

photo q924_zpseunelpac.jpg

nq22_zpshpscbieo.jpg

q521_zpsip4xyqpn.jpg

q515_zpsvryfo62l.jpg

Biên Bản Buổi Điều Trần tại Hạ Viện Hoa Kỳ về Bản Nghi Quyết 322 Vinh danh Quân Lực VNCH
q914_zpscvt6fed4.jpg

q913_zpsclzk9sau.jpg

q912_zpsxhnaqosm.jpg

q911_zps9khallhq.jpg

ct1_zpsrom9ajb2.jpg

Nghị Quyết Vinh Danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa của Thành Phố Costa Mesa

http://www.costamesaca.gov/ftp/council/agenda/2010/2010-08-17/Resolution_day_of_remembrance.pdf

q711_zpsr91mkilv.jpg

q712_zpsjmi55tkr.jpg

q714_zpsilecxh7r.jpg

q715_zps50v1coor.jpg

2
Chú thích các hình dưới:

Vào năm 2000 Ngô Kỷ và quý anh Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa lái xe hơi đi vòng quanh nước Mỹ từ California tới Hoa Thịnh Đốn, xuyên qua nhiều tiểu bang, mang theo 3 bức tượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và Nữ Cứu Thương do Ngô Kỷ thực hiện một cách gọn nhẹ, được trưng bày tại các nơi đông người, quan trọng khắp tiểu bang lớn như California, New York, Chicago, Philadelphia, Hoa Thịnh Đốn, trước Tòa Bạch Ốc v.v…nhằm vinh danh sự chiến đấu anh dũng hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh Hoa Kỳ trong công cuộc chiến đấu chống cộng sản bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam trước 1975.

Có tới 15 ngàn ký giả, phóng viên truyền hình,truyền thanh, báo chí cũa Hoa Kỳ và thế giới về tham dự trong ngày Đại Hội Đảng Cộng Hòa Toàn Quốc năm 2000, và hàng chục ngàn người người biểu tình ủng hộ và chống đối đại hội, đây là cơ hội tốt để Ngô Kỷ và các Anh chiến sĩ VNCH của Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali giới thiệu và trình bày với dân chúng Mỹ và truyền thông Mỹ hiểu rõ về sự chiến đấu hào hùng và hy sinh cao cả của Quân Lực Việt Nam cộng Hòa trong trận chiến chống cộng sản, bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam.

Sự đóng góp nho nhỏ này của Ngô Kỷ giúp cho nhân dân Mỹ hiểu rõ thêm về sự thật về cuộc chiến chính nghĩa của Quân Dân Cán Chính Miền Nam Việt Nam, và nhận thức rõ về sự chiến đấu can trường và chính nghĩa của các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

lt919_zpsiybsx8c4.jpg

q3_zps4gxuweb5.jpg

q2_zps93r5jis5.jpg

3 Tượng Chiến sĩ Việt Mỹ và nữ cứu thương này do Ngô Kỷ thực hiện để trưng bày trên toàn quốc Hoa Kỳ

ltt917_zpspshmbbbq.jpg

q34_zpstg3jsoc1.jpg

Báo tại Philadelphia đăng tải tin Ngô Kỷ ca ngợi Quân Lực VNCH trước mấy chục ngàn người tại Philadelphia

q131_zpsdhwovvwu.jpg

q312_zpsobpt6qcr.jpg

q211_zps7ypxsgdg.jpg

Thông Cáo Báo Chí được Ngô Kỷ phân phát đến người ngoại quốc để họ biết về Nghị Quyết 322 Vinh Danh Quân Lực VNCH

q516_zpszgk96ngj.jpg

Ngô Kỷ cùng quy Anh thuộc Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali đi khắp nước Mỹ.
Hình chụp tại thành phố Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania năm 2000.

q65_zpsiyyupllo.jpg

q73_zpskhwnrazf.jpg

q72_zpsl919nsef.jpg

q44_zpshad0kger.jpg

q59_zps40ttupit.jpg

ltt916_zpsal0ufl08.jpg

q62_zpskxchhrmt.jpg

q74_zps03hzncf2.jpg

Đài truyền hình lớn của Hoa Kỳ là FOX NEWS phỏng vấn Ngô Kỷ, và quay phim chiếu hình ảnh Vinh Danh Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa cho hàng chục triệu khán giả coi đài trên toàn quốc Hoa Kỳ trong ngày Đâi Hội Đảng Cộng Hòa Toàn Quốc năm 2000

q43_zpsfljt7b9f.jpg

ltt919_zpsls4moyxd.jpg

q46_zpsyclrjsdi.jpg

ltt911_zpsj2cpquug.jpg

q47_zpsjojbuhyl.jpg

q54_zpsnpucgidz.jpg

q41_zpsgorpew6p.jpg

q42_zpsxvbql0ph.jpg

Phóng viên, ký giả ngoại quốc săn tin, phỏng vấn Ngô Kỷ

q71_zpszrsq2rxf.jpg

q68_zpsm3bp6obs.jpg

q38_zpssnb5mnez.jpg

q37_zpspp59zabe.jpg

q64_zpsov6zbnex.jpg

q62_zpskxchhrmt.jpg

q35_zps7pegveam.jpg

q36_zpsvujejpyx.jpg

q52_zpsqpfcufvd.jpg

q48_zpsklgm57t4.jpg

q66_zpsn7ltvotn.jpg

q61_zpspyyyxwpt.jpg

q84_zps14gbzv2g.jpg

q33_zpsflni7c9j.jpg

q67_zpsgzlh870q.jpg

q63_zpslf1fpnhc.jpg

q53_zpsoj5bhykv.jpg

3

Một việc làm vô cùng đặc biệt, Ngô Kỷ đã chở bức tượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa lên West Covina, California
để trưng bày ngay tại gian hàng cộng đồng người Mỹ gốc Việt, nơi đón tiếp Phó Tổng Thống Hoa Kỳ George Bush.
Đây là một sự kiện khá ngoạn mục và khó có thể xảy ra vì thông thường các chính trị gia Mỹ rất ngại ngùng
khi đứng trước các biểu tượng có tính cách chính trị “nhạy cảm,” vì các đề tài này luôn bị giới truyền thông ngoại quốc
đặt vấn đề. Tuy nhiên với uy tín cao và chỗ đứng chính trị giá trị của Ngô Kỷ, Phó Tổng thống George Bush đã vui vẻ đồng ý
tiếp xúc với Ngô Kỷ dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và với bức Tượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa anh hùng của miền Nam Việt Nam.

ltt923_zpsxmrbvqmw.jpg

tn982_zpsi7ipk4vi.jpg

q19_zps4yobu8tc.jpg

q16_zpsujuyt4qg.jpg

q18_zps5cdl7qmh.jpg

Búc tượng trưng bày trước mắt Phó Tổng Thống George Bush nhìn rõ giống như bức tượng dưới này.
Bức tượng này từng được trưng bày tại Hội Chợ Mile Square Park, Fountain Valley, Little Saigon

q22_zpsqu5tzmec.jpg

Bất cứ lúc nào gặp mât, Ngô Kỷ luôn tranh đấu và yêu cầu Phó Tổng Thống George Bush và chính phủ Mỹ
cho phép các thuyền nhân và các vị cữu Tù Nhân Chính Trị VNCH được nhập cư vào Hoa Kỳ

rg71_zpshv5mmglp.jpg

4

Trước khi có Tượng Đài Việt Mỹ tại Westminster, Ngô Kỷ đã tự tay làm ra các tượng Chiến Sĩ VMCH và Hoa Kỳ để
trưng bày tại các Hội Chợ, vùng Nam, Bắc California và khắp các tiểu bang khắp Hoa Kỳ

q446_zpsvopugliy.jpg

Ngô Kỷ và ông Thị Trưởng Thành Phố Westminster Frank Fry, Sáng lập viên Tượng Đài Việt – Mỹ tại Westminster.
Ông Frank Fry ghé thăm tượng Chiến Sĩ VNCH và Hoa Kỳ của Ngô Kỷ đang trưng bày tại Hội Chợ Westminster

q311_zpsgpvzowgh.jpg

q234_zpsbj6avfnx.jpg

q231_zpsg5cpqzci.jpg

q232_zpsmaahk63m.jpg

q228_zpsvnwknvwr.jpg

q229_zpsryclaw59.jpg

q224_zpstpvxxs8p.jpg

Tượng Chiến Sĩ VNCH và Hoa Kỳ của Ngô Kỷ đang trưng bày tại Khu Hội Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali (tượng bên góc trái)

q221_zpsoaj1pa6u.jpg

q217_zps3vkx0n12.jpg

Tượng Chiến Sĩ VNCH và Hoa Kỳ tại cuộc biểu tình chống hình Hồ Chí Minh tại Viện Bảo Tàng Oakland, Bắc Cali

q337_zpsqgdz5yce.jpg

q336_zpsbyrumfrh.jpg

5
Giám sát Viên Janet Nguyễn, và Nghị Viện Andrew Đỗ đến tham dự
Lễ Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 2008 do Đoàn Biểu Tình tự Phát Chống Báo Người Việt tổ chức

Ngô Kỷ đang tuyên bố lý do buổi lễ Vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6

lt951_zpsgvmb2oic.jpg

lt922_zpsufgocblh.jpg

lt956_zpszn3vi80n.jpg

Cụ Vũ Hoàn, vị cao niên trong đoàn biểu tình chia sẻ tâm tình

lt962_zps6r2235av.jpg

lt966_zpsczc8he8k.jpg

Giám Sát Viên Janet Nguyễn, Tiến Sĩ Phạm Kim Long, Nghị Viên Andrew Đỗ và Đồng Hương niệm hương trước bàn thờ Tổ Quốc

lt952_zpscnck5qam.jpg

lt961_zpsorc696lz.jpg

lt968_zpsr9eblhh2.jpg

Giám sát Viên Janet Nguyên chia sẻ tâm tư

lt824_zpsy4a6bpdw.jpg

lt823_zpsbjzgorlo.jpg

lt846_zpsbysgpyxt.jpg

Vòng Hoa Tri Ân Quân Lực VNCH của Giám Sát Viên Janet Nguyễn

lt847_zpsyt9bfhna.jpg

lt965_zpswz1kzs6i.jpg

Ngô Kỷ tặng hình Chiến Sĩ VNCH và Bản Đồ Việt Nam cho Giám Sát Viên Janet Nguyễn

lt954_zpsyi3ygju3.jpg

6

Một số liên hệ giữa Ngô Kỷ với các vị Quân Nhân trong Quân Lực Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa

Thư Đại Tướng John M. Shalikasvili, Chủ tịch Hội Đồng Liên Quân Hoa Kỳ (Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Hoa Kỳ)
gởi Ngô Kỷ và ký tặng tấm hình lưu niệm

sl52_zpsubyh3u4j.jpg

sl8_zpsizyq61jq.jpg

q212_zps6kcrtvih.jpg

Thư gởi Ngô Kỷ của Đại Tướng John W. Vessey, cựu Chủ tịch Hội Đồng Liên Quân Hoa Kỳ, và là Đặc Sứ của
Tổng Thống George Bush.Ông nắm giữ vai trò quan trọng trong việc về Việt Nam để thảo luận vấn đề tìm kiếm
Tù Binh Mỹ Mất Tích, và chính sách đón nhận các vị Cựu Tù Nhân Chính Trị VNCH được rời Việt Nam qua định cư tại Mỹ.

photo sl54_zpsjpahtkgm.jpg

sl61_zpsr4pok0ob.jpg

Bảy vị Tướng, cựu Chủ tịch Hội Đồng Liên Quân Hoa Kỳ.
Từ Trái: Tướng John W. Vessey (2), Tướng John M. Shalikashvili (7)

sl65_zpswaebxznp.jpg

sl62_zpsemkq4w18.jpg

Đại Tướng William C. Westmoreland và Ngô Kỷ

wes3_zpsyafsb8dx.jpg

wes4_zpsknw1d4mb.jpg

TƯỚNG WESTMORELAND XIN LỖI CỰU QUÂN NHÂN QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA

“Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của

Quân Lực Miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn.”

(On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize

to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.)

wes2_zps5bkxkbbr.jpg

Thiếu Tướng Chỉ Huy Căn Cứ Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ El Toro, California và Ngô Kỷ

q9_zpspflbk7tn.jpg

Giáo Sư, Khoa Học Gia Nguyễn Xuân Vinh đến thăm Ngô Kỷ tại văn phòng vùng Little Saigon năm 1988

q8_zpsslwenmjo.jpg

vh1_zpsnsluq7tz.jpg

vh2_zpsfg3xwcjq.jpg

Giáo sư, Khoa Học Gia Nguyễn Xuân Vinh và Ngô Kỷ vào Tòa Bạch Ốc tiếp xúc với Tổng Thống Geoege Bush 1989

q23_zpsurzy083a.jpg

Giáo Sư, Khoa Học Gia Nguyễn Xuân Vinh, Ngô Kỷ, Đô Đốc Hải Quân Hoa Kỳ tại phòng họp Tòa Bạch Ốc

q31_zpslikjfmre.jpg

Thiếu Tướng Đổ Kế Giai và Ngô Kỷ tại Dallas, Texas

q121_zpsdepnimd5.jpg

Đại Tá Hoàng Đình Thọ, Tỉnh Trưởng tỉnh Quảng Tín và Ngô Kỷ.
Quảng Tín là quê của Ngô Kỷ (trước thuộc tỉnh Quảng Nam)

q114_zpsaowh0jyf.jpg

Dân Biểu Liên Bang Robert K. Dornan, quý Anh Lính Biệt Kích, và Ngô Kỷ (hàng sau, thứ 2 từ bên phải)

q77_zpsto2yomgn.jpg

Ngô Kỷ đưa Dân Biểu Robert K. Dornan đến dự Lễ Tưởng Niệm Các Chiến Sĩ Biệt Kích vị quốc vong thân

qp5_zpsjyemzgt8.jpg

bk1_zpskec9ncjz.jpg

Tài liệu chứng minh Dân Biểu Liên Bang Robert K. Dornan làm ra Dự Luật đòi chính phủ Mỹ
bồi thường tiền cho Lính Biệt Kích bị Việt cộng bắt giữ nay được trở về

qp3_zpsejchmlmr.jpg

qp2_zpsweo28fyg.jpg

Ngô Kỷ , cố vấn chính trị cho Dân Biểu Liên Bang Robert K. Dornan

w73_zpsjcf7nkfm.jpg

Ngô Kỷ (1,góc trái) và quý Anh Chiến Sĩ VNCH thuộc Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức Bắc Cali

q76_zps5sskqens.jpg

ltt913_zps2zg3qbsp.jpg

Ngô Kỷ dự Tang Lễ Cố Trung Tướng Nhảy Dù Dư Quốc Đống

ltt812_zpso50k5icn.jpg

ltt821_zpsg7oxwx7w.jpg

7

VINH DANH QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA

nk3_zpscsjfycnw.jpg

td14_zps56d0c3cb.jpg

Ngô Kỷ tại Tượng Đài Việt-Mỹ, thủ đô tỵ nạn Little Saigon, Westminster, Nam California

Kính thưa Quý Đồng Hương,

Bài viết Những Đồng Minh Anh Hùng “Heroic Allies” của tác giả Harry F. Noyes III không lê thê, không cường điệu, không lạc quan, không bi quan, không thiên hữu, không thiên tả, không hiếu chiến, không phản chiến, không bảo thủ, không cấp tiến, không Quốc Gia, không cộng sản…, mà bài này chỉ nói lên “sự thật.” Nhận thấy bài viết này có giá trị và khách quan, nên tôi xin phép chuyển ngữ để kính tặng Quý Đồng Hương, đặc biệt kính gởi đến những người cựu Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa can trường và anh dũng, mà tôi là người hậu phương lúc nào cũng cảm kích và biết ơn sự hy sinh lớn lao của họ trong việc chiến đấu và bảo vệ cho tôi được sống còn cho tới ngày hôm nay..

Tôi xin đính kèm theo nguyên bản Anh ngữ “Heroic Allies” đề quý vị có thể chia sẻ cho các bạn trẻ biết về sự chiến đấu lý tưởng và oai hùng của cha anh trong trận chiến bảo vệ lý tưởng tự do cho miền Nam Việt Nam.

Tôi xin quý vị bấm vào cái Link Youtube Audio để nghe đọc bài “Những Đồng Minh Anh Hùng,” và xem các phim, ảnh đính kèm nói về sự chiến đấu anh dũng và tuyệt vời của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Đặc biệt tôi có kèm theo bài viết thật giá trị, ý nghĩa và sâu sắc “Hãy vinh danh người lính Việt Nam Cộng Hòa” của tác giả Nguyễn thị Thảo An, như đóa hoa hồng tri ân sự chiến đấu cao cả và tuyệt vời của những Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

http://xaydunghouston.com/TruyenNgan/667hayvinhdanhnguoilinhHVNCH.htmHãy vinh danh người lính

Trân trọng,

Ngô Kỷ
ngokycali

ch2_zpsvllbt3li.jpg
mm2_zps9diog8hg.jpg

bnn49_zpseyrcnvth.jpg

photo 1w5121_zps5a917a77.jpg

photo 1w9116_zpsfa164832.jpg

photo 1w3341_zpscc949da3.jpg
nk3122_zpsfv8ws07f.jpg

photo qqw2_zpsac3bd7ab.jpg

photo qqw1_zps8fa9634c.jpg

photo qqw4_zps61506c8f.jpg

photo qqw7_zpse9323187.jpg

photo qqw11_zps8385fc30.jpg

Xin bấm Youtube ở dưới để vừa nghe đọc bài “Những Đồng Minh Anh Hùng,”
và vừa xem 300 tấm hình về cuộc chiến đấu anh dũng và hào hùng
của các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa,

Youtube Audio: Anh Trần Minh đọc
Nhung Dong Minh Anh Hung Tran Minh doc Ngo Ky dichhttps://www.youtube.com/watch?v=ntMVzXZ95bA

Nhung Dong Minh Anh Hung Tran Minh doc Ngo Ky dich

dm1_zps2a38535a.jpg

http://www.vlink.com/nlvnch/jennifer/dongminh.html

http://huongduongtxd.com/heroic_allies.pdf

Những Đồng Minh Anh Hùng

“Heroic Allies”

của Harry F. Noyes III

đăng trong Nguyệt San VIETNAM, phát hành tháng 8 năm 1993

Do Ngô Kỷ chuyển ngữ để kính tặng và tri ân sự chiến đấu dũng cảm
và tuyệt vời của những Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

bnn42_zps5a5dvwh3.jpg

Họ dáng người thì nhỏ nhắn, nói chuyện bằng những âm ngữ líu lo, thường chan nước mắm vào thức ăn và hay cầm lấy tay nhau.

Chẳng ai ngạc nhiên lắm khi thấy những quân nhân Mỹ gởi qua Đông Nam Á – phần lớn họ còn rất trẻ, có một kiến thức nông cạn, được đào tạo trong một xã hội vị kỷ và hiểu rất ít về những nền văn hóa khác – họ không cảm thông được tâm trạng của các binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH).

bnn100_zpstir37cgl.jpg

Thật đau lòng khi có nhiều cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam lại đi cấu kết với cái đám phản chiến cấp tiến, những tên trốn quân dịch và bọn chính khách hoạt đầu xúm nhau bôi nhọ danh dự của một Quân Lực đã chẳng còn có cơ hội để được tự bào chữa. Nhục mạ một quân đội đã sa cơ trên chiến trường vì bị Hoa Kỳ phản bội là một hành động đê tiện và bất xứng của những người Hoa Kỳ.

Có thể một số quý vị sẽ ngạc nhiên về lý luận của tôi. Làm sao tôi có thể biện hộ cho quân lực VNCH được? Phải chăng tất cả binh sĩ VNCH đều thuộc loại bất tài, xảo trá và hèn nhát? Không, không phải vậỵ. Trong bài này tôi sẽ vạch ra một số bằng chứng xác đáng để phản bác lại cái luận điệu đê hèn đó và phân tích lý do tại sao cái luận điệu đó phát sinh. Dĩ nhiên, quân đội VNCH không toàn hảo. Họ cũng có một số lãnh đạo tồi tệ, một số lính tráng hèn nhát, vài ba lần hoảng hốt bỏ chạy, xằng bậy và hung bạo. Tuy nhiên, các điều này cũng đã từng xảy ra đối với quân đội Hoa Kỳ tham chiến tại Đông Nam Á.

bnn96_zpsgdvkrety.jpg

Trong một số lãnh vực như: tổ chức, tiếp vận, tham mưu và chỉ huy, quân đội VNCH thua kém quân đội Hoa Kỳ thật. Nhưng họ làm gì khác hơn được khi đất nước họ là đất nước đang phát triển, họ mới giành độc lập từ tay chế độ thuộc địa và bất ngờ lao vào một trận chiến khốc liệt, đối đầu với kẻ thù hung hăng được vũ trang hùng hậu từ cả khối Cộng Sản? Thật ra, các khuyết điểm của quân đội VNCH có cũng giống như các khuyết điểm mà quân đội Hoa Kỳ mắc phải trong Trận Chiến Dành Độc Lập, dù rằng Hoa Kỳ vào thời cuối thế kỷ 18 đó có nhiều lợi điểm hơn, như:

– Tầm vóc của Cuộc Cách Mạng Dành Độc Lập hạn hẹp hơn và dễ điều khiển hơn.

– Khác với sự bị trị của Việt Nam, Hoa Kỳ qua kinh nghiệm bị trị đã nuôi dưỡngtinh thần tự trị địa phương và tạo thuận lợi cho quốc gia đào tạo nên những nhà lãnh đạo ưu tú.

– Quân đội Hoàng Gia Anh không bền bỉ như quân đội Bắc Việt.

– Có phải các binh sĩ Hoa Kỳ giỏi giang hơn các chiến hữu đồng minh của họ đến độ người Mỹ đối xử miền Nam Việt Nam với một thái độ khinh rẻ như vậy.

Câu trả lời cho cả hai câu hỏi trên là: “Không!”

bnn111_zpsbgeqqj9e.jpg

Bằng chứng cho câu trả lời đó thật rõ ràng. Ý đồ Tổng Công Kích Tết Mậu Thân của Cộng quân là bẻ gẫy ý chí pḥòng thủ của miền Nam Việt Nam. Nhưng chúng đã thất bại, binh sĩ VNCH đã chống trả một cách quyết liệt và hữu hiệu: không một đơn vị nào bị tan rã hay tháo chạỵ. Thậm chí cảnh sát cũng đã chiến đấu, họ dùng cả súng lục để bắn lại bộ đội chính quy của Bắc Việt trong khi những người bộ đội CS này thì lại được võ trang với vũ khí hạng nặng. Theo báo cáo cho thấy là vào thời điểm đó, số người tình nguyện nhập ngũ lên quá cao, đến nỗi chính phủ phải ngưng tuyển mộ lính trong một thời gian.

Trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, các binh sĩ VNCH bị vây hãm tại An Lộc đã anh dũng tử thủ chống trả lại lực lượng hùng hậu của địch, cùng với những trận mưa pháo bất tận, và cuối cùng họ đã đè bẹp được những trận tấn công liên tục của các chiến xa địch quân. Sau đó, tôi được một cố vấn Mỹ kể lại chuyện một tiểu đội bộ binh VNCH được lệnh phải phá hủy 3 chiếc xe tăng của địch. Ông kể:

– Các binh sĩ của tiểu đội này phá hủy được một chiếc xe tăng, rồi sau đó họ lại tự quyết định bắt sống hai chiếc xe tăng kia. Họ rượt bộ và bắt được thêm một chiếc nữa, còn chiếc kia thì chạy thoát. Khi trở về pḥòng tuyến, họ bị khiển trách nặng nề.. vì đã để chiếc xe tăng kia tẩu thoát.”

bnn92_zpsxxqbhdft.jpg

Tuy hành động của tiểu đội lính này không đúng với quân kỷ lắm, nhưng cái hành động đó đã nói lên tinh thần chiến đấu cao độ và sáng kiến tác chiến của rất nhiều binh sĩ VNCH. Chắc chắn sự kiện trên không thể hổ trợ luận điệu cáo buộc họ hèn nhát được.

Một chứng cớ điển hình hơn, trong những giờ phút cuối cùng của miền Nam Việt Nam năm 1975, khi mà nỗi tuyệt vọng bao trùm lên cả đất nước họ, khi mà biết rõ rằng Hoa Kỳ sẽ không yểm trợ gì nữa (ngay cả nhiên liệu và đạn dược); ấy thế mà một sư đoàn VNCH đã anh dũng cầm cự chiến đấu với bốn sư đoàn quân Bắc Việt trong suốt hai tuần lễ tại Xuân Lộc. Trên mọi bình diện, trận chiến Xuân Lộc đó cũng hào hùng như bất cứ trận chiến nào trong quân sử Hoa Kỳ. Các binh sĩ VNCH cuối cùng đã phải rút lui vì không lực của họ không còn bom cluster để yểm trợ cho lực lượng bộ binh đụng trận dưới đất.

bnn88_zpsbqfkzipr.jpg

Có lần tôi được coi một phim tài liệu truyền hình nói về một người phóng viên Úc đặc trách quay phim chiến trường. Khác với các phóng viên Mỹ, ông ta dành nhiều thì giờ theo sát binh sĩ VNCH. Ông ta công nhận tinh thần chiến đấu anh dũng của họ, và để minh chứng điều đó, ông đã cho trình chiếu cả cuốn phim. Ông ta nhớ lại rằng, trong chuyến thăm viếng một khu làng do địch quân kiểm soát, ông được nghe kể rằng Cộng Sản sợ binh sĩ VNCH hơn là sợ binh sĩ Mỹ. Cái lý do chính là binh sĩ Mỹ quá ồn ào, do đó địch quân luôn nghe trước được đường tiến quân của họ. Làm sao có được điều so sánh này nếu trên thực tế các binh sĩ VNCH không thuộc loại lính thiện chiến.

bnn85_zpshcitgcir.jpg

Tuy nhiên, cái chứng cớ quan trọng nhất để chứng minh tinh thần chiến đấu cao độ của binh sĩ VNCH nằm trong hai sự kiện thật đơn giản và rõ ràng sau đây, dù rằng các sự kiện này thường bị làm ngơ hoặc giả vờ không biết nhằm che đậy sự thất bại của Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Sự kiện thứ nhất: Chiến tranh đã bắt đầu từ 7 năm trước khi quân đội tác chiến Hoa Kỳ bước chân vào Việt Nam, và trận chiến đó vẫn tiếp tục kéo dài suốt 5 năm sau khi Hoa Kỳ rút quân. Phải có những người đứng ra chiến đấu trong thời gian đó, và không ai khác hơn là các binh sĩ VNCH.

Sự kiện thứ hai: Có độ 1/4 triệu binh sĩ VNCH hy sinh trong cuộc chiến. Nếu đem so sánh tỷ lệ dân số hai nước, thì con số này phải tương đương với khoảng hai triệu người Mỹ chết (gấp đôi tổng số thương vong của tất cả cuộc chiến Hoa Kỳ cộng lại). Bạn không thể tổn thất lớn lao như vậy nếu bạn không thực sự chiến đấu.

Thế thì tại sao thanh danh quân đội VNCH lại bị xúc phạm nặng nề như vậy?

bnn83_zpsugsjkvna.jpg

Dĩ nhiên quân đội VNCH cũng có một số lần chiến đấu kém hiệu năng hoặc bị khủng hoảng, nhưng các trường hợp này cũng từng xảy ra trong quân đội Hoa Kỳ. Tôi biết một vị chỉ huy đơn vị pháo binh Hoa Kỳ đã có lần ra lệnh trực xạ vào địch quân vì lực lượng bộ binh Mỹ “bảo vệ” cho căn cứ pháo binh đã hốt hoảng tháo chạy trước hỏa lực hùng hậu của địch.

Sự kiện trên không có nghĩa là toàn thể quân đội Hoa Kỳ hèn nhát, và đôi lần thất bại của binh sĩ VNCH cũng không có nghĩa là toàn thể quân đội VNCH hèn nhát. Dù vậy, người ta lại rất dễ tin như thế khi được nghe kể lại từ chính miệng các cựu chiến binh Hoa Kỳ hoặc từ các chính trị gia nhằm chạy tội cho chính phủ Hoa Kỳ về việc bỏ rơi miền Nam Việt Nam trong cơn hấp hối.

bnn82_zpssrjvbsyd.jpg

Sự thật của vấn đề được diễn tả khéo nhất qua mẩu đối thoại cách đây gần hai thế kỷ khi một mệnh phụ Anh hỏi Quận Công Wellington rằng: “Có bao giờ quân Anh tháo chạy trên chiến trường không?” Vị Thiết Quận Công này trả lời: “Thưa bà, tất cả binh sĩ đều bỏ chạy trên chiến trường.”

Chỉ cần lướt qua quân sử cũng đủ để xác nhận điều này. Trong suốt cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ, chúng ta đã thấy rất nhiều tấm gương can đảm nhưng cũng không thiếu gì các hành động khiếp nhược. Trên mặt trận, lúc đầu binh sĩ của hai phe Nam Bắc đều chiến đấu rất dũng cảm, rồi pḥòng tuyến vỡ, rồi bỏ chạy, rồi tái phối trí và chiến đấu trở lại. Không có quân đội nào được xem là có lòng hy sinh anh hùng hơn họ, nhưng những binh sĩ tham dự trận nội chiến này cũng không tránh khỏi những lúc thất điên bát đảo, và đó cũng là chuyện thường tình trên chiến trường.

bnn61_zpsvr4xscoh.jpg

Tác giả S.L.Ạ Marshall đã tường thuật chuyện một đại đội lính Mỹ trong Đệ Nhị Thế Chiến đã tháo chạy tán loạn trước tiếng la ré xung phong của một toán lính Nhật. Nhưng đại đội lính Mỹ khác thì lại tiếp tục chiến đấu, giết sạch hết toán lính Nhật (độ 10 người), và khám phá ra rằng hầu hết những tên lính Nhật này không võ trang gì cả. Nếu chuyện trên xảy ra cho một đơn vị quân đội VNCH, thì chắc chắn những kẻ muốn bôi nhọ quân đội này sẽ lợi dụng đó như là một “cơ hội bằng vàng” để mạ lị rằng toàn thể quân lực VNCH là hèn nhát.

Tại sao vậy? Tôi đã nêu ra câu trả lời rồi. Tất cả tùy thuộc vào màu da và ngôn ngữ của các binh sĩ liên hệ. Sự thật bỉ ổi là việc mạ lị quân đội VNCH lại xuất phát từ tinh thần kỳ thị chủng tộc và bồng bột của nền văn hóa Hoa Kỳ.

bnn51_zpsqgrglsls.jpg

Tôi có thể làm chứng cho việc xuyên tạc đầy ác ý và phổ quát này. Khi vừa đến Việt Nam vào tháng 6 năm 1969, tôi đã chứng kiến ngay sự ngu ngơ và thái độ khinh bỉ của một số người Mỹ đối với nhân dân và quân đội VNCH. Cái thái độ đó nằm trong mọi tập thể quân nhân da trắng lẫn da đen, trong các giới dân sự cũng như ký giả Hoa Kỳ. Phong trào thù ghét đất nước và nhân dân Việt Nam bị lan tràn như một thứ bệnh dịch truyền nhiễm đáng ngạc nhiên.

Tôi quen một viên đại úy Hoa Kỳ tốt nghiệp về môn điện ảnh từ một viện đại học danh tiếng (một ngành chuyên môn được dùng để giúp nâng cao tŕnh độ nhận thức quan sát). Khi viên đại úy này trở lại đơn vị sau một chuyến công tác ngắn tại Thái Lan, anh ta ca ngợi đáo để dân tộc Thái Lan. Anh nói rằng: “Dân Thái Lan cho con cái đi học khác hẳn với dân Việt Nam”. Anh ta ngạc nhiên nhưng lại không lộ vẻ hối hận khi tôi chỉ cho anh thấy một ngôi trường Việt Nam sát nách doanh trại chúng tôi. Bất cứ ai có mắt cũng đều thấy hàng trăm em học sinh mặc đồng phục quần xanh áo trắng qua lại mỗi ngày, chỉ trừ anh chàng phim ảnh này không nhìn thấy các em mà thôi.

bnn212_zps89qiygzz.jpg

Thật là mỉa mai khi người Việt Nam có tiếng hiếu học hơn người Mỹ, và miền Nam Việt Nam đã nâng cao được mức biết đọc biết viết từ 20% lên 80% trong khi đất nước chiến tranh triền miên (và mặc dù Cộng Sản chủ trương giết hại các giáo chức), thế mà lại bị anh chàng phim ảnh này cho rằng Việt Nam không có trường học. Vì bị gởi đi chinh chiến xa xôi và bị cách biệt gia đình, nên anh Mỹ này nảy sinh lòng oán ghét Việt Nam, và tạo nên thành kiến rằng mọi người Việt Nam đều đáng khinh. Do đó, trong đầu anh cứ ám ảnh là Việt Nam không có trường học, dần rồi cái tâm lý bệnh hoạn đó đã làm hư đi cái khả năng nhận thức và đánh lừa cả thị giác của anh.

bnn44_zpsf6lkxti1.jpg

Hãy tưởng tượng cái tâm trạng của một tập thể lính Mỹ ít học, sống giữa một nền văn hóa xa lạ và thần kinh lúc nào cũng bị căng thẳng ra sao?! Có lẽ chúng ta không nên trách cứ những người lính thiếu học này, lỗi là do nơi các cấp chỉ huy Hoa Kỳ đã huấn luyện họ hiểu một cách mơ hồ về đất nước Việt Nam cũng như về thực chất của cuộc chiến.

Tuy nhiên, đó không phải là cái cớ để các cựu chiến binh Mỹ huênh hoang rằng họ hiểu những cái mà họ đã thấy tại Việt Nam. Các cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam cần được vinh danh về các đức tính can đảm, hy sinh, ái quốc của họ. Nhưng can đảm và hy sinh không đồng nghĩa với kiến thức. Đánh giặc tại Việt Nam không làm cho những người lính này trở thành những chuyên viên thông thạo về đất nước hoặc cuộc chiến Việt Nam, cũng như việc mang nặng đẻ đau không thể biến người đàn bà trở thành một chuyên gia về thai nhi học được.

bnn46_zpswokvktnu.jpg

Giới truyền thông Mỹ cũng chẳng khá gì hơn. Trong một phóng sự đầy thành kiến, tôi nghe một phóng viên lên án Không Lực VNCH – dù đã được tân trang qua chương trình Việt Nam Hóa Chiến Tranh – thế mà lại “đẩy cho Không Quân Hoa Kỳ” thực hiện những phi vụ nguy hiểm ngoài Bắc Việt. Trên thực tế Hoa Kỳ không muốn Không Quân VNCH bay ra Bắc (chỉ trừ vài phi vụ oanh tạc ban đầu). Các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ muốn kiểm soát kế hoạch oanh tạc để dùng nó như một lá bài thương thuyết. Vì không muốn miền Nam Việt Nam có bất cứ quyền kiểm soát nào trong chính sách oanh tạc, Hoa Kỳ đã trang bị cho Không Quân VNCH những vật dụng không thích hợp cho các phi vụ ra Bắc. Miền Nam Việt Nam không được cung cấp oanh tạc chiến đấu cơ, phi cơ tiếp liệu trên không, vũ khí hay các dụng cụ điện tử cần thiết cho các phi vụ này. Đó là quyết định của người Mỹ.

bnn3_zpsknzldseb.jpg

Câu hỏi đặt ra là có phải người phóng viên truyền hình nêu trên dốt đặc về sự kiện đó hay giả vờ không biết nhằm đi hạ nhục những đồng minh của Hoa Kỳ. Dựa vào các lời lẽ lố bịch, chói tai và thanh âm của anh ta, tôi kết luận rằng anh ta chủ mưu làm như vậỵ. Một thí dụ khác nói lên cái thành kiến của giới truyền thông, đó là trận chiến vây hãm Khe Sanh. Nếu bạn đi hỏi một ngàn người Mỹ từng nghe biết về trận đánh này rằng đơn vị nào chiến đấu tại Khe Sanh, thì có lẽ hầu hết đều trả lời là Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Nhưng sẽ làm họ ngạc nhiên nếu có một người trong số ngàn người đó nói rằng có một tiểu đoàn Biệt Động Quân VNCH đã cùng chia sẻ nỗi gian lao với các đồng minh Thủy Quân Lực Chiến Hoa Kỳ trong trận chiến ngặt nghèo đó. Có nhiều đơn vị VNCH khác cũng đã hổ trợ chiến đấu bên ngoài vòng đai căn cứ Khe Sanh.. Giới truyền thông Mỹ không đếm xỉa đề cập đến các chiến hữu đồng minh của Hoa Kỳ, mà họ chỉ để ý đến những điều bê bối thôi, bởi vậy những binh sĩ VNCH chiến đấu cam khổ này đã bị trở thành những chiến sĩ “vô hình” của Khe Sanh.

bnn2_zps8yiulwnu.jpg

Tất cả thành kiến – trong quân đội cũng như trong truyền thông – được thể hiện rõ ràng qua các bản tin chiến sự về cuộc hành quân Hạ Lào năm 1972.

Trong cuốn phim tài liệu truyền hình mười năm trước đây, có một đoạn phỏng vấn lính Mỹ trong lúc chiến trường Hạ Lào đang tiếp diễn. Các lính Mỹ được phỏng vấn này đang sống an toàn tại hậu cứ Nam Việt Nam. Họ “giải thích” về sự chiến đấu của quân đội VNCH với những lời lẽ khinh bỉ và kỳ thị. Thế mà sau đó người phóng viên này đã ca ngợi khen mấy người lính G.I Mỹ đó am tường về tình hình chiến sự hơn là các nhà tướng lãnh Hoa Kỳ.

Trận Hạ Lào đã trở thành đề tài vì nó có liên quan đến một tấm hình có cảnh người lính VNCH bám vào cái càng máy bay trực thăng để trốn chạy khỏi chiến trường. Tấm hình này bị bêu riếu khắp nước Mỹ ngày này qua tháng nọ như là một “bằng chứng” về sự khiếp nhược của quân lực VNCH. Thực tế, đây là một trò cổ điển nói lên mãnh lực của sự xuyên tạc hình ảnh. Thật ra thì sự việc nó diễn tiến như sau: Binh sĩ VNCH bị tấn công bởi một lực lượng Cộng quân hùng hậu. Quân đội Hoa Kỳ đã thất bại trong việc yểm trợ như đã hứa vì hỏa lực phòng không của địch quá mạnh. Những báo cáo cho biết là lính trên trực thăng đã đạp những thùng đạn đại bác từ cao độ 5,000 feet xuống với hy vọng chúng sẽ rơi vào vòng đai của quân đội VNCH. Các trực thăng đó đã không thể nào bay thấp hơn được.

bnn93_zpssiidx9ss.jpg

Đại tá Robert Monelli, một sĩ quan Hoa Kỳ có mặt trong mặt trận đó đã kể lại trên báo Armed Forces Journal số 19 tháng 4 năm 1972 như sau: “Một tiểu đoàn VNCH với 420 binh sĩ bi bao vây liên tiếp trong ba ngày bởi một trung đoàn Cộng Sản độ 2,500 đến 3,000 tên. Quân đội Hoa Kỳ không thể tiếp tế cho họ được. Họ phải chiến đấu cho tới khi gần hết đạn, rồi mở đường máu bằng khí giới tịch thu của địch. Họ đã mang theo tất cả binh sĩ bị thương và cả một số xác chết. Không ảnh thám sát chụp được rõ ràng có 637 xác địch rải rác chung quanh căn cứ.

Về phía quân đội VNCH, tiểu đoàn trên chỉ còn lại có 253 binh sĩ sau khi đến được vòng đai bạn. Chừng 17 người trong số binh sĩ này bị khủng hoảng và đã bám vào càng trực thăng để chạy trốn, số binh sĩ còn lại thì không làm như vậỵ”

Bây giờ, có thể một số người cho rằng hành động bám vào càng trực thăng đang bay và dễ làm mồi cho hỏa lực phòng không địch là một hành động gan dạ. Hãy xếp đề tài đó qua một bên, tôi muốn đề cập đến việc là tại sao chỉ có một trường hợp riêng lẻ như vậy – xáp lá cà mở đường máu rút lui (được coi là một chiến thuật khó khăn nhất trong binh thư) lại bị thổi phồng để đi lên án cả một quân lực, cả một quốc gia, cả một dân tộc?

nm1_zps9q9udvrr.jpg

Câu trả lời là tại vì kỳ thị chủng tộc. Các người lính VNCH bám lủng lẳng vào trực thăng bị coi là những tên ngoại quốc hợm hĩnh. Nhưng nếu là lính Mỹ, hay cả lính Anh, thì hành động này đã gây được lòng trắc ẩn vì được biện minh rằng họ vừa trải qua một cuộc thử thách đầy cam go. Bằng cớ cho lập luận này có thể thấy được qua cái phản ứng của người Mỹ đối với cuộc rút lui của binh sĩ Hoàng Gia Anh trong những ngày đầu của trận Đệ Nhị Thế Chiến. Từng có một số lần nhục nhã đã xảy ra trong quân đội Hoàng Gia Anh tại Dunkirk và nhiều nơi khác. Tại Dunkirk, một trung sĩ trên một chiếc tàu cấp cứu đã chĩa súng tiểu liên vào các binh sĩ khủng hoảng để duy trì trật tự. Trên một con thuyền khác, binh sĩ phải dùng báng súng đánh vào đầu một viên sĩ quan để ông ta khỏi leo qua mép thuyền làm nước tràn vào. Tại Crete, một lữ đoàn Tân Tây Lan phải lập vòng đai an toàn quanh biển bằng dao găm để ngăn chặn binh sĩ Hoàng Gia Anh tràn ngập lên thuyền. Cái hình ảnh quân đội Hoàng Gia Anh đơn thân độc mã chống lại Hitler năm 1940 thì ca ngợi là một biểu tượng đầy đủ dữ kiện, còn những trường hợp riêng lẻ như các trường hợp kể trên không được phép làm hoen ố cái bức tranh toàn cảnh dũng cảm và tận tụy của những người lính chiến.

nm4_zpszq2hiqbd.jpg

Thành thật mà nói thì quân đội VNCH đã chiến đấu một cách tầm thường trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến, ngoại trừ trận đánh hào hùng và tuyệt cú tại mặt trận Xuân Lộc. Nói vậy chứ nó cũng có những nguyên do của nó. Và cũng có nhiều yếu tố để ta tin rằng nếu nhận được sự yểm trợ chân thành từ phía Hoa Kỳ, quân đội VNCH đã có thể tạo được những trận thư hùng như kiểu Xuân Lộc, và không chừng ngay cả việc họ đã cứu vãn được đất nước.

Vấn đề đặt ra đây một lần nữa không phải đề bàn đến cách ứng xử của miền Nam Việt Nam, nhưng chính là đem so sánh cách ứng xử của họ với Hoa Kỳ để xem liệu Hoa Kỳ ứng xử ra sao nếu Hoa Kỳ bị nằm trong một hoàn cảnh, tình huống tương tự. Và thật sự – nếu binh sĩ Hoa Kỳ bị bỏ rơi giống như Hoa Kỳ đã cắt viện trợ Miền Nam Việt Nam một cách nặng nề trong năm 1974, nhiều tháng trước khi địch quân mở những trận tổng công kích lần chót. Hậu quả là chỉ có rất ít nhiên liệu và đạn dược cung cấp cho miền Nam Việt Nam. Phi cơ và quân xa của VNCH bị nằm ụ vì thiếu phụ tùng. Binh sĩ phải ra trận với máy truyền tin mà không có bình batteries, và các toán cứu thương thiếu cả các loại thuốc thang căn bản. Pháo binh thì bị giới hạn bắn được ba trái đạn mỗi ngày trong ngày cuối cùng của cuộc chiến. Tình trạng bi đát đến nỗi tư lệnh quân đội Bắc Việt xâm lăng miền Nam Việt Nam, tướng Văn Tiến Dũng cũng thừa nhận rằng khả năng di động và hỏa lực của quân đội VNCH đã sút giảm phân nửa. Bên cạnh những ảnh hưởng trực tiếp về vật chất, chúng ta cũng phải để ý đến những tác hại tinh thần đối với các binh sĩ VNCH. Lợi dụng tình thế bi thảm này, quân đội Bắc Việt đã ào ạt tấn công với đầy đủ vũ khí tối tân, chiến xa và đại bác di động.

Vâng, quân đội VNCH đã bại vong. Họ đã vất bỏ các chiến cụ (phần lớn đã không còn dùng được vì thiếu phụ tùng) và một số đạn dược (số đạn mà họ đã dành dụm tối đa cho đến khi nó trở thành quá muộn để bắn, bởi vì họ biết rằng sẽ không bao giờ nhận được tiếp tế nữa). Vậy thì lỗi của ai? Của họ… .hay của Hoa Kỳ?

nm6_zpscjqhh2y6.jpg

Vâng, miền Nam Việt Nam rút quân khỏi các tỉnh cao nguyên e có phần trễ và vụng về, đưa đến sự khủng hoảng và sụp đổ. Nhưng làm sao chính phủ miền Nam Việt Nam lại cam tâm bỏ rơi đồng bào họ sớm hơn trước được, khi mà địch quân chưa tung ra một áp lực nào ? Đã có lúc miền Nam Việt Nam hy vọng oanh tạc cơ B52 Hoa Kỳ sẽ trở lại giúp họ ngăn chặn làn sóng tiến quân của Cộng Sản. Nhưng khi rõ ràng là việc này sẽ không xảy ra, binh sĩ trở nên hoang mang là một điều dễ hiểu thôi. Tinh thần chiến đấu suy sụp, nhiều binh sĩ bị bỏ ngũ – không phải họ hèn nhát hay không muốn chiến đấu bảo vệ tổ quốc, nhưng bởi vì họ không muốn chết một cách vô ích trong khi gia đình đang cần.

Liệu Hoa Kỳ đã có thể làm gì khá hơn nếu ở trong tình trạng y hệt miền Nam Việt Nam thời 1975? Liệu các đơn vị Hoa Kỳ có tiếp tục hăng say chiến đấu trong lúc quân xa và hệ thống truyền tin thì hư hỏng, y tế thì què quặt, nhiên liệu và đạn dược thì thiếu thốn, không được máy bay yểm trợ – lại phải đương đầu trước một địch quân hùng hậu hỏa lực, đầy đủ tiếp liệu và tinh thần phấn khởi ? Tôi không tin như vậy.

mm11_zpsg2wuppkp.jpg

Liệu miền Nam Việt Nam có thể chiến thắng vào năm 1975 nếu chính phủ Hoa Kỳ tiếp tục viện trợ cho họ một số lượng tương đương với số tiếp liệu mà khối Cộng Sản đổ vào Bắc Việt ? Câu trả lời không ai biết được. Nhưng chắc chắn một điều là họ cũng có được cơ hội chiến đấu bình đẳng, thế mà Hoa Kỳ đã phản bội tước đi cái cơ hội này của họ. Chắc chắn họ đã có thể chiến đấu một cách hiệu quả hơn. Rồi dù có thua, họ cũng thua một cách hào hùng trong một trận chiến để đời, và biết đâu đã chẳng tạo được một cuộc kháng chiến thần thánh như A Phú Hãn.

Ví dù miền Nam Việt Nam có bị đại bại hoàn toàn, cái yểm trợ tận lực của Hoa Kỳ sẽ cho phép người Mỹ nhún vai và nói rằng họ đã cố gắng hết sức. Nhưng, Hoa Kỳ đã không tận lực, mà trái lại người Mỹ lại còn cố gắng che đậy sự thật bằng cách bôi nhọ miền Nam Việt Nam và nhục mạ quân lực VNCH đã sai lầm.

nm11_zpsxgzxr7bx.jpg

Bây giờ đã quá trễ để Hoa Kỳ chuộc lại tội ác tầy trời khi bỏ rơi nhân dân miền Nam Việt Nam vào tay Cộng Sản. Nhưng nó chưa quá trễ để Hoa Kỳ thú nhận lỗi lầm trong việc nhục mạ họ. Và cũng chưa quá trễ để bắt đầu vinh danh các thành quả và lòng dũng cảm của những binh sĩ VNCH đã chiến đấu bảo vệ lý tưởng tự do.

Ngô Kỷ chuyển ngữ

They were small, talked in sing-song squeaks, put a smelly fish sauce on their food, and often held hands with each other.

It is not surprising that American troops sent to Southeast Asia — mostly young, indifferently educated, and molded by a society with too much self-esteem and too little understanding of other cultures — found it hard to empathize with South Vietnam’s soldiers.

Still, it is a pity that many veterans of the Vietnam War have joined radical agitators, draft dodgers and smoke-screen politicians to besmirch the honor of an army that can no longer defend itself. To slander an army that died in battle because America abandoned it is a contemptible deed, unworthy of American soldiers.

Perhaps some find my assertion incredible. How can I possibly defend the armed forces of South Vietnam? Everybody “knows” they were incompetent, treacherous and cowardly, isn’t that so?

No, it is not. This article will outline some of the more compelling evidence against this scurrilous mythology and also examine why such a mythology arose to begin with.

Of course, the South Vietnamese forces were imperfect. They had their share of bad leaders, cowardly troops, and incidents of panic, blundering and brutality. So did the American forces in Southeast Asia.

In some respects — organization, logistics, staff work and leadership — South Vietnam’s armed forces did lag behind U.S. forces. But how could one expect otherwise in a developing nation that had just emerged from colonialism and was suddenly plunged into a war to the death against a powerful enemy supplied by the Communist bloc?

In fact, many of the weaknesses exhibited by the South Vietnamese forces were identical to the ones displayed by the U.S. armed forces during the American War of Independence, even though late 18th-century America had several advantages: the whole scale of the Revolutionary War was smaller and easier to manage; America’s colonial experience, unlike Vietnam’s, had fostered local self-government and permitted the country to develop some truly outstanding leaders; the British were less persistent than the North Vietnamese; and the French allies did not abandon young America the way the U.S. government abandoned South Vietnam.

But in any case, organization, logistics, staff work and even leadership are not the qualities at issue in the slandering of the South Vietnamese forces.

Two questions touch on the real issue. Were South Vietnamese fighting men so lacking in character, courage, toughness and patriotism that Americans are justified in slandering them and assigning them all blame for the defeat of freedom in Southeast Asia? Were U.S. soldiers so much better than their allies that Americans can afford to treat the South Vietnamese with contempt? The answer to both questions, I submit, is a resounding “No!”

The objective “big-picture” evidence is clear. The Tet Offensive of 1968 was supposed to crack South Vietnam’s will to resist. Instead, South Vietnamese forces fought ferociously and effectively: no unit collapsed or ran. Even the police fought, turning their pistols against heavily armed enemy regulars. Afterward the number of South Vietnamese enlistments rose so high, according to reports at the time, that the country’s government suspended the draft call for a while.

In the 1972 Easter tide Offensive, isolated South Vietnamese troops at An Loc held out against overwhelming enemy forces and artillery/rocket fire for days, defeating repeated tank assaults. I later met a U.S. adviser who described how a South Vietnamese infantry squad in his area was sent to destroy three enemy tanks. The members of the squad dutifully destroyed one tank, then decided to capture the other two. As I remember, they got one, but the other made its escape, with the South Vietnamese chasing it down a road on foot. The soldiers got chewed out upon returning…for letting one tank get away. The squad’s performance may not be the best demonstration of military discipline, but the incident demonstrates the high morale and initiative that many South Vietnamese soldiers possessed. Certainly it does not support charges of cowardice.

As further evidence, consider South Vietnam’s final moments as an independent nation in 1975, when justifiable despair gripped the country because it became clear that the United States would provide no help (not even fuel and ammunition). Yet one division-sized South Vietnamese unit held off four North Vietnamese divisions for some two weeks in fierce fighting at Xuan Loc. By all accounts, that battle was as heroic as anything in the annals of U.S. military history. The South Vietnamese finally had to withdraw when their air force ran out of cluster bombs for supporting the ground troops.

Once I saw a television documentary about an Australian cameraman who had covered the war. Unlike U.S. reporters, he spent much of his time with the South Vietnamese forces. He attested to their fighting spirit and showed film footage to prove it. He also recalled visiting an enemy-controlled village and being told that the Communists feared South Vietnamese troops more than Americans. The principal reason was that Americans were noisy, so the enemy always heard them coming. But that would have been immaterial if the South Vietnamese had not also been dangerous fighters.

However, the most important evidence of South Vietnamese soldiers’ willingness to fight comes from two simple, undeniable, “big-picture” facts — facts that are often ignored or disguised to cover up American failure in Vietnam.

Fact One: The war began some seven years before major American combat forces arrived and continued for some five years after the U.S. began withdrawing. Somebody was doing the fighting, and that somebody was the South Vietnamese.

Fact Two: The South Vietnamese armed forces lost about a quarter-million dead. In proportion to population, that was equivalent to some 2 million American dead (double the actual U.S. losses in all wars combined). You don’t suffer that way if you’re not fighting.

How, then, did the South Vietnamese get their bad reputation?

Certainly there were occasional displays of incompetence and panic by South Vietnamese forces. The same can be said of U.S. forces. I knew an American artillery commander whose gunners once had to defend their firebase by firing canister point-bank into enemy ranks because the U.S. infantry company “protecting” them had broken in the face of the enemy assault and was huddling, panic-stricken, in the midst of the guns.

That incident does not mean the whole U.S. Army was cowardly, and occasional breakdowns among America’s allies did not mean all South Vietnamese soldiers were cowards. Yet one would think so, the way the story gets told by some veterans — and by the political apologists for a U.S. government that left South Vietnam in the lurch.

The truth of the matter was best stated nearly two centuries ago when a British woman asked the Duke of Wellington if British soldiers were ever known to run in battle. “Madam,” replied the Iron Duke, “All soldiers run in battle.”

Even a cursory study of military history confirms this. Civil War battles reveal a continuous ebb and flow of bravery and fear, as Confederate and Union units alike first attacked bravely, then crumbled and fled under horrendous fire, before regrouping and charging again. No armies ever laid more justified claim to sheer self-sacrificing heroism than those two, yet they were subject to panic as a routine price for doing bloody business on the battlefield.

Author S.L.A. Marshall describes how one American rifle company in World War II fled in panic from a screaming Japanese banzai charge: a second unit fought on, quickly killing every Japanese soldier involved (about 10), and discovered that most of them were not even armed.

If the same thing had happened to a South Vietnamese unit, it undoubtedly would have been cited repeatedly by self-appointed pundits as incontrovertible proof of the cowardice of all South Vietnamese troops.

Why? We’ve already hinted at the answer. It all depends on the color and native tongue of the troops involved. The ugly truth is that the South Vietnamese forces’ false reputation is rooted in American racism and cultural chauvinism.

I can personally attest to the pervading, massive and truth-distorting reality of the phenomenon. When I arrived in Vietnam in June 1969, I immediately began to witness continuous displays of ignorance and contempt by some Americans toward the Vietnamese people and their armed forces.

White troops, black troops, and civilian Americans such as journalists — all were equally afflicted. This passionate hatred of Vietnam and its people had an astonishing power to become contagious.

I knew an American captain with a graduate degree from a prestigious university in cinematography (presumably a specialty that improves visual perceptiveness). He once returned from temporary duty in Thailand singing the praises of the Thai.

“They send their kids to school,” he said, contrasting them with the South Vietnamese. He was surprised, but not repentant, when I pointed out that there was a Vietnamese school right next door to our compound! Hundreds of little kids in bright blue-and-white school uniforms could be seen there daily

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com