Bệnh viện và nghĩa trang Thượng đỉnh Trump – Kim

Bệnh viện và nghĩa trang

Chị thì thầm vào tai anh:

“Còn mấy hôm nữa là rằm tháng Giêng chắc mình phải về nhà chứ.”

Anh kéo chiếc mền mỏng lên ngang ngực, chiếc mền ngắn quá, lòi cả nửa ống chân ra ngoài. Anh nhìn chung quanh một vòng, ngượng ngùng co chân lại.

“Về sao được em, phải chờ chứ, còn nước còn tát, mấy hôm nay thằng bé cũng thấy khá hơn một chút.”

Hai vợ chồng đang nằm ngủ ngay trước cửa Bệnh Viện Ung Thư, con trai họ 12 tuổi kiếm được một chỗ nằm chung một giường với một đứa trẻ khác bên trong, (sau khi anh chị đưa cho y tá trực ở đó hai lần hai cái phong bì.) Dưới gầm giường thì có bố mẹ của đứa bé kia rồi, không còn chỗ cho anh chị nữa.

benh-vien-va-nghia-trang3Nằm chờ khám bệnh

Họ lên đây từ trước Tết, đợi mãi mới tới phiên con được khám. Trong khi chờ thì cứ ngồi, nằm, ngay ở hành lang bệnh viện. Anh chị không phải là cặp vợ chồng duy nhất ngủ ở ngoài này. Số người chờ khám cho thân nhân hay chờ khám cho chính mình nhiều hơn số giường của bệnh viện có, nên người chờ đợi, ăn, ngủ, tràn lan ra tới hành lang.

Trời mưa lụt, nước tràn ngập cả trong phòng đợi, người ngồi, kẻ nằm trên những chiếc ghế nhựa trông thật thảm thương. Ngày khô thì chiếu trải la liệt dưới đất. Bệnh Viện mà trông như trại tỵ nạn.

Anh chị từ Hòa Bình mang con về Hà Nội chạy chữa, thằng bé 12 tuổi đang đi học bỗng ngã bệnh, chữa mãi Bác sĩ tỉnh nhà không khỏi, thử máu, chụp hình mới biết là bị ung thư màng óc.

Chị lại thì thầm:

“Tết mình đã không có mặt ở nhà để cúng ông bà, thì Rằm cũng phải về cúng Phật chứ anh. Hay em ở lại với con, anh về mấy hôm đi.”

“Anh về cũng chẳng an tâm được. Mấy hôm ngủ ngoài sương thấy em đã bắt đầu ho. Thôi, Trời Phật cũng thông cảm cho mình.”

Chị im lặng một lúc, lại ngập ngừng nói:

“Thôi anh cứ yên tâm về đi, còn bà nội thằng Tí ở nhà nữa, anh về đi kẻo mẹ trông, em biết là mẹ mong anh về lắm.”

benh-vien-va-nghia-trang2Nước lụt trong phòng chờ ở Bệnh Viện Ung Thư-Hà Nội

Người chồng ngồi hẳn dậy, co hai chân lên vòng tay ôm qua đầu gối, thở dài.

“Ừ, chắc anh nên về, em nói đúng, bà nội thằng Tí đang mong tin lắm. Anh đã chia tiền ra từng gói nhỏ để em tiện chi tiêu. Tiền trả cho Bệnh Viện chữa trị, tiền đưa bác sĩ thì anh để riêng, tiền đưa y tá, tiền lao công anh cũng để riêng.”

Người vợ ngồi hẳn dậy, quấn lại cái chăn cho gọn, thu xếp mấy cái túi đựng cả một gia đình lưu động của mình. Chị nhìn chung quanh một vùng bao quát, trong ánh nắng sớm mai yên tĩnh mọi người chưa thức dậy hết. Họ nằm ngang, nằm dọc, hay xoay chân ngược chiều nhau. Những bàn chân gầy gò, và những cái đầu xơ xác tóc, họ đang ngủ hay đã thức rồi mà vẫn còn nằm im lo lắng bất an. Mặt trời sẽ lên, thêm một ngày chờ đợi, đến bao giờ mới tới phiên mình, hay phiên của người thân mình. Số tiền mang trong túi, cài hai ba cái kim cho chặt, liệu có đủ trả tiền chạy chữa, tiền thuốc và tiền phong bì không?

Nói đến phong bì chị bỗng nhớ, hỏi anh:

“Tiền anh lo đủ rồi nhưng anh quên chưa mua phong bì cho em. Ðưa thẳng tiền mặt ra ai đứng gần cũng nhìn thấy, không tiện đâu.”

Anh ngẩn người ra, ừ nhỉ mấy hôm nay bận quá, cứ lo chỗ ăn chỗ ngủ cho con bên trong bệnh viện, cho hai vợ chồng ngoài hành lang, anh quên hẳn việc phải mua sẵn một lố phong bì. Anh nhìn trước nhìn sau thấy một xấp báo còn mới, ai đó vứt sang chỗ anh chị nằm. Anh nhặt lên nói với chị:

“Báo còn mới, em cứ lấy con dao, rọc vuông vức rồi gói tiền vào đó cũng được. Nhưng phải nhớ để riêng vào túi trong, túi ngoài, kẻo nhầm của người này lại đưa cho người kia.”

benh-vien-va-nghia-trang1Bệnh Viện Ung Thư Hà Nội

Chị cười nhẹ:

“Anh đừng lo, tiền thì em cẩn thận lắm.”

Chị đón xấp báo còn mới trong tay anh, báo trong tay thì dĩ nhiên là chữ trước mắt, chị đọc qua một chút trước khi đi tìm dao rọc. Sau mấy phút chị ngẩn người ra, để rơi tờ báo xuống lòng. Anh thấy lạ hỏi:

“Tin gì vậy em?” Chị không nói, đưa tờ báo cho anh.

Báo chí trong nước cho hay, chính quyền thành phố Hà Nội hôm 1/2 công bố quy hoạch được thủ tướng phê duyệt về xây nghĩa trang “phục v nhu cầu an táng cán bộ cao cp của đảng và nhà nước; các anh hùng, danh nhân của đất nước”.

Tin cho hay, nghĩa trang Yên Trung nằm dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 cây số về phía Tây, giáp Vườn Quốc Gia Ba Vì; phía Ðông giáp đồi núi và đường cao tốc Hòa Lạc-Hòa Bình; phía Nam giáp đồi núi và khu dân cư.

Tng diện tích nghĩa trang là 120 hécta, gồm khu an táng 72 hécta, với 2,200 – 2,500 ngôi mộ, mỗi ngôi mộ có khuôn viên 25-35 mét vuông và khu đệm cây xanh cảnh quan trên 47 hécta, có sức chứa 5,000 người.

Ngun vn d kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) s ly từ ngân sách nhà nước. Thi gian thc hin dự án khoảng 36 tháng.

Anh đọc tiếp ở một trang khác:

Vẫn theo các báo, với tng diện tích 120 hectare, tương đương một phường ln nội thành Hà Nội, dự án có vị trí ở huyn Thch Thất, dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 kilomet về phía tây. Thông tin từ bn quy hoch cho thy sẽ có 105 hộ dân phải di dời để nhường ch cho dự án.

Anh đọc xong nhìn sang chị, thấy chị vẫn thẫn thờ nhìn mông lung ra một nơi xa lắc xa lơ nào đó. Anh hỏi:

“Sao vậy em, nhà nước xây nghĩa trang thì dính dáng gì tới mình mà em buồn quá vậy?”

Chị quay lại nhìn chồng, hai mắt mở to:

“Sao mấy ông lớn không nghĩ đến việc xây thêm mấy cái bệnh viện cho người đau ốm, xây thêm trường học cho trẻ em? Họ bỏ ra tới 1,400 tỷ đồng để lo “chôn “ những người chưa chết. Rồi lại thêm 105 gia đình phải mất nhà mất cửa cho họ thêm chỗ. Anh nhìn đi, cả bao nhiêu năm nay bệnh nhân cũng như người thân của bệnh nhân nằm màn trời chiếu đất trước cửa bệnh viện. Trẻ con nghèo không đủ cơm đã đành ngay cả trường lớp cũng thiếu thốn. Có ông lớn nào quan tâm tới không?”

benh-vien-va-nghia-trangMô hình nghĩa trang cho các cán bộ cao cấp

Anh nhìn vợ với cặp mắt thương hại, nói nhỏ:

“Thế bây giờ em định làm gì, em cầm biển ngữ đi biểu tình đòi nhà nước xây bệnh viện, trường học thay vì xây nghĩa trang cho các ông lớn hả. Em có muốn vào tù vì tội chống phá nhà nước, trong khi con em đang bị ung thư không?”

Chị nhìn anh một lúc, không trả lời. Hai con mắt chị ánh lên một nét giận dữ, chị mở tung những cái giỏ ra tìm con dao, chị nín thở rọc tờ báo ra từng miếng nhỏ để làm những cái phong bì, chị dằn mạnh từng nhát dao đi qua những hàng chữ:

“nghĩa trang,

“phục v nhu cu an táng cán bộ cao cp của đảng và nhà nước

“Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) s ly từ ngân sách nhà nước.

105 hộ dân phải di dời để nhường ch cho dự án.”

Chị cắt ngang, cắt dọc tờ báo tưởng như cắt đứt được những dự án làm chị uất ức. Chị cắt được hơn mười cái phong bì, chia ra bốn túi khác nhau, cho bác sĩ, y tá và lao công. Chị biết, muốn cứu con chị thì không thể nào tránh né được cái khoản chi trả thêm này.

Chị nhìn anh đang thu xếp về nhà với mẹ để kịp cúng Rằm. Thật ra chị biết, cúng Rằm chỉ là phụ, việc chính là anh về nhà chạy thêm tiền, số tiền anh chị đem theo được so với số tiền sẽ phải dùng tới cách xa nhau nhiều quá. Nghĩ đến những món nợ sẽ phải trả, chị thấy như có một khối đá đè lên ngực.

Hai con mắt chị vẫn còn ánh lên những tia giận dữ, cái giận dữ của một người hoàn toàn bất lực trước một việc xấu mà sức mình không làm gì được. Một khu nghĩa trang 5,000 huyệt mộ. Quan chức cao cấp Ðảng ở đâu mà nhiều thế? Chắc chắn các đại gia sẽ có phần mộ ở đây. Có khi cả ca sĩ nổi tiếng có tiền cũng dọn vào. Chưa chắc các danh nhân và anh hùng tử sĩ đã có chỗ, vì phần đông gia đình họ nghèo và họ đã tắt tiếng nói (may ra có một tấm bia chung).

Chị kêu thầm trong ngực. “Bệnh Viện, Trường Học và Nghĩa Trang. Một cái cho người sống, một cái cho kẻ (chưa) chết. Cái nào cần thiết hơn.” Nước mắt chị ứa ra.

Có ai trả lời cho chị không?

Thượng đỉnh Trump – Kim

Hôm Thứ Năm tuần rồi, một phái đoàn ngoại giao của Nam Hàn đã đến Washington mang theo một thông điệp quan trọng: lãnh tụ Kim Jong-un ngỏ ý muốn có một cuộc họp mặt đối mặt với nhà lãnh đạo của Hoa Kỳ. Ngay sau cuộc họp ngắn với phái đoàn Nam Hàn, Tổng Thống Donald Trump cho biết ông sẵn sàng gặp mặt lãnh tụ Bắc Hàn. Nếu điều này xảy ra thì đây sẽ là cuộc gặp gỡ đầu tiên từ trước tới nay giữa lãnh đạo của hai quốc gia và có thể đánh dấu bước đột phá trong cuộc đối đầu giữa hai quốc gia từ nhiều năm qua về chương trình vũ khí nguyên tử của Bắc Hàn.

thuong-dinh-Trump-Kim

Cũng ngay tối hôm Thứ Năm, Cố vấn An ninh Quốc gia của Nam Hàn là Chung Eui-yong, qua cuộc họp báo trong khuôn viên của Toà Bạch Ốc, cho biết Kim Jong-un “cam kết phi hạt nhân hoá” đồng thời cho ngưng thử nghiệm vũ khí nguyên tử và hoả tiễn.

Trước đây, ông Jimmy Carter đã từng có cuộc gặp gỡ nhà lãnh đạo Bắc Hàn lúc đó là Kim Il Sung (Kim Nhật Thành) vào năm 1994 trong cương vị là một cựu Tổng thống, và cựu Tổng thống Bill Clinton cũng đã từng đến Bắc Hàn gặp lãnh tụ Kim Jong Ill (Kim Chính Nhật) năm 2009 trong cuộc điều đình để thả hai nhà báo người Mỹ.

Bản tin trên từ Washington không chỉ làm cho các nhà quan sát thời sự quốc tế bất ngờ mà các sự việc liên quan đã diễn ra quá nhanh chóng trong một thời gian rất ngắn. Tất cả đều là do từ nỗ lực ngoại giao của Tổng thống Nam Hàn đương nhiệm là Moon Jae-in (Văn Tại Dần).

Kể từ khi được bầu làm tổng thống vào Tháng Năm năm ngoái, ông Moon cho thực hiện lại “chính sách vầng thái dương” (Sunshine Policy) của người tiền nhiệm và cũng là bạn ông, cố Tổng thống Roh Moo-hyun (Lô Vũ Huyền), nhưng uyển chuyển hơn, nhất là cố tránh không xung khắc với chính sách của Washington. Moon không ngừng kêu gọi nên có đàm phán với Bắc Hàn để làm giảm bớt những căng thẳng và nguy cơ chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên trong khi giữa Washington và Bình Nhưỡng đã xảy ra những cuộc khẩu chiến và nhiều lần đe dọa chiến tranh nguyên tử với nhau.

Những nỗ lực ngoại giao của Moon đã đưa đến kết quả, bắt đầu từ Thế vận hội PyeongChang vừa qua khi cả hai phái đoàn lực sĩ Nam và Bắc Hàn cùng đứng chung dưới một lá cờ với nền trắng và hình bản đồ Triều Tiên màu xanh dương. Hơn nữa, Kim Jong-un đã đưa người em gái ruột là Kim Yo-jong (Kim Dự Chính) làm trưởng phái đoàn để đến tham dự Thế vận hội. Tất cả mọi chi phí được chính phủ Nam Hàn đài thọ.

thuong-dinh-Trump-Kim3Tổng thống Moon (bìa trái, hàng dưới), Phó tổng thống Pence (bìa phải, hàng dưới), và Kim Yo-jong (bìa trái, hàng trên), tại Thế vận hội PyeongChang – nguồn Newsmax.com

Trong thời gian viếng thăm, các giới chức cao cấp Nam Hàn đã có cuộc gặp mặt với Kim Yo-jong kéo dài ba giờ đồng hồ, trong đó Tổng thống Moon Jae-in giữ vai trò chủ chốt trong cuộc bàn luận và cố thuyết phục để Bắc Hàn chấp nhận đàm phán với Washington về chương trình vũ khí nguyên tử của họ.

Hôm Thứ Hai đầu tuần qua, trong một cuộc họp giữa hai đoàn ngoại giao Nam và Bắc Hàn tại Bình Nhưỡng có sự tham dự của Kim Jong-un, và khi cuộc họp vừa bắt đầu thì Kim đã gây ngạc nhiên cho phái đoàn Nam Hàn khi lên tiếng trước cho biết đồng ý gặp mặt Tổng thống Moon vào Tháng Tư này và đồng thời chấp nhận yêu cầu của Moon để bắt đầu những cuộc đàm phán với Washington về việc giải trừ chương trình vũ khí nguyên tử. Kim cũng rút lại lời đe dọa là sẽ thực hiện lại các cuộc thử nghiệm vũ khí nếu Hoa Kỳ và Nam Hàn vẫn tiếp tục tiến trình thao diễn quân sự chung vào Tháng Tư, và hứa sẽ cho ngưng những cuộc thử nghiệm trên trong thời gian diễn ra các cuộc đàm phán.

thuong-dinh-Trump-Kim2Cuộc họp giữa Moon Jae-in và Kim Yo-Jong tại thủ đô Seoul – nguồn ABC News

Chính sách ngoại giao của Tổng thống Moon Jae-in, ít ra ngay lúc này, đã gặt hái được ít nhiều thành công trong việc làm giảm bớt căng thẳng và nguy cơ xung đột quân sự có tiềm năng gây ra những tàn phá ghê gớm cho Nam Hàn, là điều mà không một nhà lãnh đạo nào muốn nếu việc đó xảy ra cho quốc gia của họ. Vào tháng tới, Moon và Kim sẽ gặp nhau trước tại khu vực phi quân sự giữa hai nước. Trong cuộc họp này, ngoài những cuộc bàn thảo về chính sách ngoại giao tương lai giữa hai nước, Moon sẽ dọn đường sắp xếp cho cuộc họp thượng đỉnh giữa Trump và Kim.

Từ đây đến Tháng Năm là khoảng thời gian khá dài và rất có thể tình hình sẽ còn nhiều thay đổi. Nhiều người lạc quan cho rằng cuộc họp thượng đỉnh giữa Trump và Kim nếu có thể đưa đến một vài kết quả nào đó thì cũng là điều tốt và làm cho thế giới này hoà bình hơn một chút. Tuy nhiên, nhiều người khác vẫn không tin rằng Bắc Hàn sẽ giải trừ chương trình vũ khí nguyên tử của họ vì đây vẫn được cho là bửu bối duy nhất để giữ cho chế độ của gia đình họ Kim được tồn tại.

Nhìn lại lịch sử của cuộc chạy đua chế tạo vũ khí nguyên tử, từ trước tới nay chỉ có một quốc gia duy nhất thực sự tự nguyện từ bỏ vũ khí nguyên tử và chương trình chế tạo loại vũ khí này – đó là Nam Phi. Sự việc này cho ta thấy để thuyết phục được Bắc Hàn gỡ bỏ chương trình chế tạo vũ khí nguyên tử hiện rất tinh vi và quy mô của họ là một việc rất khó.

Năm 1989, Nam Phi đã sản xuất được sáu quả bom nguyên tử và một quả bom khác đang trong tiến trình hoàn tất, và họ đã quyết định trao toàn bộ chương trình cho Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế kiểm soát vì nhiều lý do, mà một trong những lý do đó là vì Nam Phi muốn chấm dứt tình trạng bị quốc tế cô lập. Không một quả bom nào trong số đó đã được đem ra thử nghiệm.

Ba quốc gia nằm trong khối Liên Sô cũ – Belarus, Kazakhstan và Ukraine – cũng từ bỏ vũ khí nguyên tử vào thập niên 1990. Tuy nhiên, những quốc gia này không tự sản xuất mà những vũ khí này được Nga sản xuất và cất giữ ở trong nước của họ. Do đó, ba quốc gia trên không hẳn là đã từ bỏ chương trình vũ khí nguyên tử.

Libya thường được gán cho là quốc gia đã từng từ bỏ vũ khí nguyên tử. Nhưng đây là một trường hợp hoàn toàn khác. Vào cuối thập niên 1990, Muammar el-Qaddafi, lãnh tụ Libya, bắt đầu đi tìm kỹ thuật chế tạo vũ khí nguyên tử ở thị trường chợ đen. Không giống Nam Phi, cơ sở hạ tầng về kỹ thuật nguyên tử của Lybia rất hạn chế và Qaddafi mới chỉ mua được một phần nguyên liệu.

Cùng thời gian trên, Iran cũng đã mua được phần kỹ thuật giống như của Libya và một số dụng cụ đủ để cho họ xây dựng lò ly tâm cho việc tinh luyện chất uranium để làm bom.

Mặc dù Libya có tham vọng theo đuổi kỹ thuật nguyên tử, nhưng họ chưa từng xây dựng xong hoàn toàn chương trình chế tạo vũ khí nguyên tử. Những gì mà họ chuyển giao cho CIA năm 2004 chỉ là kiến thức về kỹ thuật làm bom nguyên tử của họ chứ không hẳn là trái bom thật sự.

Trong khi đó Bắc Hàn hiện nay có lẽ đã sản xuất được nhiều chục loại vũ khí nguyên tử – một ít trong số đó đã được thử nghiệm thành công. Cuộc thử nghiệm mới đây nhất vào Tháng Chín có thể là một quả bom có sức công phá bằng 10 lần quả bom được thả ở Hiroshima trước đây. Do đó, khi Bắc Hàn nói là họ sẽ từ bỏ chương trình vũ khí nguyên tử có tầm vóc quy mô và tinh vi hơn bất kỳ chương trình nào mà Libya hay thậm chí Nam Phi đã từng sở hữu thì chúng ta cũng cần phải đặt một câu hỏi lớn là họ có thực tâm khi nói ra điều ấy hay không. Trước đây chế độ họ Kim đã từng nhiều lần cam kết ngưng chương trình vũ khí nguyên tử và sau đó đã đảo ngược lại những lời hứa ấy.

Ðó là chưa kể bài học về sự sụp đổ của hai chế độ độc tài của Saddam Hussein và Muammar Qaddafi, tương tự như chế độ của họ Kim, cai trị dân bằng chính sách hà khắc nhưng không có một vũ khí nguyên tử nào để hăm doạ thế giới khi cần và để bảo vệ cho sự tồn tại của chế độ – bài học mà Kim Jong-un nắm rất rõ.

thuong-dinh-Trump-Kim1Bill Clinton và Kim Jong-ill tại Bình Nhưỡng năm 2009 – nguồn Japan Times

Cuộc họp thượng đỉnh giữa Trump và Kim mặc dù có cơ hội để tạo bước đột phá về ngoại giao nhưng đồng thời cũng có nhiều rủi ro đưa đến chiến tranh nếu như đàm phán bị đổ vỡ. Và dù hy vọng thành công có mỏng manh đến đâu thì người ta vẫn phải cố gắng thử vì hoà bình cho thế giới.

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com