CXN_021918_13 190_ Muốn biết lý do tại sao một ng Úc gốc Việt luôn luôn đăng hình của cố TT Nguyễn Văn Thiệu trg những bài viết nào đạt dc thắng lợi trong cuộc chiến giải thể ĐCSVN thì mời đọc hết bài viết Trận Mậu Thân 1968 Tổng Công Kích đợt 3 của anh Bùi Anh trinh sẽ th ấy rõ sự anh minh đó. Đó chính là món quà biết ơn tặng vị TT anh minh này, vì ko có sự anh minh đó thì ng Úc gốc Việt đó ko yên tâm học hành tại Saigon cho hết Tú Tài ngày 16.2.1975 (The best P resident ever, Mau Than massacre Lunar Newyear) : TRẬN MẬU THÂN 1968, (18) TỔNG CÔNG KÍCH ĐỢT 3

CXN_021918_13 190_ Muốn biết lý do tại sao một ng Úc gốc Việt luôn luôn đăng hình của cố TT Nguyễn Văn Thiệu trg những bài viết nào đạt dc thắng lợi trong cuộc chiến giải thể ĐCSVN thì mời đọc hết bài viết Trận Mậu Thân 1968 Tổng Công Kích đợt 3 của anh Bùi Anh trinh sẽ thấy rõ sự anh minh đó. Đó chính là món quà biết ơn tặng vị TT anh minh này, vì ko có sự anh minh đó thì ng Úc gốc Việt đó ko yên tâm học hành tại Saigon cho hết Tú Tài ngày 16.2.1975 (The best President ever, Mau Than massacre Lunar Newyear) : TRẬN MẬU THÂN 1968, (18) TỔNG CÔNG KÍCH ĐỢT 3


Châu Xuân Nguyễn
xx

xxxxxxxxx

http://quanvan.net/tran-mau-than-1968-18-tong-cong-kich-dot-3/

TRẬN MẬU THÂN 1968, (18) TỔNG CÔNG KÍCH ĐỢT 3


Bắc Kinh muốn CSVN trì hoãn đàm phán

Năm 1968, ngày 9-5, phái đoàn Hà Nội đến Paris, trưởng phái đoàn là Xuân Thủy và phó là Hà Văn Lâu. Trước khi lên đường Xuân Thủy đã nhận được chỉ thị của Lê Duẩn : “Hãy lợi dụng diễn đàn Paris để tranh thủ công luận thế giới” . Sau đó Xuân Thủy ghé qua Bắc Kinh để gặp Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai.

Chu cho rằng Hà Nội đã hớ khi nhanh chóng chấp thuận đề nghị hòa đàm của Johnson, theo Chu thì phải đòi hỏi nhiều hơn nữa bởi vì ta đang chiếm ưu thế. Sau đó Chu khuyên : “Hãy trì hoãn”. ( Lưu Văn Lợi, Các Cuộc Thương Lượng Giữa Lê ĐứcThọ Và Kissinger Tại Paris )

Trong khi đó phái đoàn Mỹ do Averell Hariman làm trưởng đoàn, và phó là Cyrus Vance.

Năm 1968, ngày 13-5, cuộc họp tại Paris bị trễ 3 ngày so với dự định. Tuy nhiên cuộc họp không đi đến kết quả nào vì việc ấn định các thành phần tham dự. Phía Mỹ thì muốn là một cuộc họp bàn tròn gồm đại diện 3 chính phủ của 3 quốc gia tham chiến là Mỹ, Bắc Việt Nam và Nam Việt Nam. Trong khi đó Hà Nội chỉ muốn một cuộc họp tay đôi giữa Bắc Việt và Mỹ.

Năm 1968, ngày 10-6, CSVN làm lễ thành lập Chính phủ lâm thời Cọng hòa Miền Nam Việt Nam để nhằm làm thành một chính phủ thứ tư trong hòa hội Paris. Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố không thừa nhận chính phủ của MTGPMN; và VNCH sẽ không ngồi vào hội nghị mà trong đó MTGPMN được coi như là quốc gia thứ tư.

Ngày 12-6, Tại hội nghị Paris, Hariman đề nghị với Lê Đức Thọ mở những cuộc đàm phán riêng, song song với các cuộc họp chính thức, Thọ đồng ý. Sở dĩ đàm phán riêng là để loại sự phá đám của VNCH. Vô tình Hariman để lộ cho Hà Nội và Bắc Kinh biết rằng Mỹ đã nôn nóng đến độ chẳng cần sự có mặt của VNCH. Điều này đúng như dự đoán của Chu Ân Lai. Vì thế Hà Nội càng cố tình chùng chình và đưa thêm nhiều điều kiện hơn nữa.

Tổng công kích đợt 3

Năm 1968, ngày 17-8, sau nhiều ngày ngăm đe, quân CSVN mở cuộc tổng công kích đợt 3; đồng loạt pháo kích tại Vùng 1, Vùng 2 và Vùng 3 chiến thuật. Riêng thủ đô Sài Gòn và Vùng 4 yên tĩnh.

Năm 1968, ngày 22-8, quân CSVN pháo kích 19 hỏa tiễn 122 ly vào Sài Gòn, Chợ Lớn. Có 10 quả rơi vào Sài Gòn, 6 quả rơi vào Chợ Lớn, 3 quả rơi vào bến Bạch Đằng.

Tại Vùng 2, quân CSVN tấn công trại Bu Prang thuộc tỉnh Quảng Đức, cách biên giới Cam Bốt 5 Km. Trận chiến chỉ kéo dài vài ngày, kết quả quân CSVN bị chết 776, quân Biệt kích Mỹ có 116 chết, trong đó có 2 người Mỹ. Đây là quân chính quy Bắc Việt mới vào bổ sung cho quân CS Miền Nam đã bị tiêu diệt.

  • Chú giải : Rõ ràng là không còn quân, không còn súng đạn

Tổng kết đợt 3, quân CSVN mở ra 15 cuộc tấn công trên toàn quốc, nhưng chỉ có 2 trận cấp Tiểu đoàn ( Mỗi tiểu đoàn chính quy Bắc Việt khoảng 600 người ), và cả hai trận đều ở vùng biên giới chứ không phải trong thành thị hay nông thôn Miền Nam. Số lần pháo kích là 95 lần so với 433 lần trong đợt 2. Riêng Sài Gòn chỉ có 3 lần pháo kích với 19 quả đạn ( Trong khi ở đợt 2 thì mỗi đêm hằng ngàn quả ). Chứng tỏ lực lượng vũ trang của quân CSVN đã hoàn toàn tan nát, số đạn pháo cũng đã cạn kiệt.

Không phải là CIA không nhìn ra là lực lượng quân sự của CSVN đã tiêu vong. Nhưng CIA không muốn nhìn nhận là lâu nay họ đã lượng giá sai về khả năng của quân CSVN. CIA lại càng không dám thú nhận là lâu nay họ đã báo cáo trái ngược với sự thực. Vì thế mà chi nhánh CIA tại Sài Gòn không ai bảo ai mà từ trên xuống dưới đồng hè nhau làm lơ sự thực; thậm chí ém nhẹm sự thực.

Trong khi đó Washington đang cần những tin tức để chứng minh rằng Mỹ đang sa lầy trên chiến trường Nam Việt Nam, nghĩa là quân Mỹ sẽ thua nếu tiếp tục theo đuổi chiến tranh (sic). Nhờ thế CIA tại Sài Gòn dễ dàng cung cấp những thứ tin mà Washington cần.

Trong khi đó thì Tổng thống Thiệu và các tướng lãnh VNCH muốn phát điên vì không hiểu nổi tại sao đang thắng mà lại phải khăn gói tới bàn hòa đàm trong tư thế thua cuộc ?!

Không riêng Nguyễn Văn Thiệu khó chịu, mà cả Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai cũng bực mình cho thái độ nhanh chóng đáp ứng hòa đàm của Hà Nội. Mao và Chu không hiểu nổi tại sao Hà Nội đang thắng như chẻ tre mà lại có vẻ như sợ thua tới nơi. Hai ông không ngờ CSVN đã thua trắng tay chứ không phải là sắp thua. Nhưng cũng nhờ thái độ cương quyết đốc thúc của Bắc Kinh mà Hà Nội lấy lại thế thượng phong tại Paris cũng như trước dư luận thế giới.

Hà Nội đòi Mỹ ngưng ném bom vô điều kiện

Năm 1968, ngày 15-9, tại Paris. Đại diện của Hà Nội là Xuân Thủy bắn tiếng cho biết Hà Nội sẽ đi thẳng vào bàn hòa đàm nếu Mỹ ngưng ném bom Bắc Việt vô điều kiện. Hà Nội tung tin này để thăm dò xem Mỹ chủ bại đến mức độ nào.

Ngày 30-9, Humphrey, ứng cử viên Tổng thống của đảng Dân chủ Mỹ tuyên bố nếu trở thành Tổng thống ông sẽ ngưng ném bom Bắc Việt vô điều kiện để kêu gọi hòa đàm và sẽ rút bớt quân ra khỏi VN ngay trong năm 1969.

Ngày 9-10, Một cuộc trà đàm xảy ra tại khách sạn Majestic giữa Lê Đức Thọ với Hariman và Vance. Hariman cho biết Chính phủ Sài Gòn rồi đây sẽ tham dự hòa hội như là một thành phần trong phía Hoa Kỳ. Đối lại Hà Nội có thể mang theo MTGPMN hay một tổ chức nào khác như là một thành phần trong phía Hà Nội.. Ngoài ra Mỹ sẽ ngưng ném bom Bắc Việt một khi cuộc đám phán bắt đầu.

Lê Đức Thọ cho rằng như vậy là Mỹ đã “ra điều kiện” cho việc ngưng ném bom trong khi Hà Nội muốn Mỹ ngưng ném bom vô điều kiện trước rồi mới đàm phán sau.

  • Chú giải : Ngưng ném bom vô điều kiện thì có nghĩa là Mỹ thua

Vào lúc này, đầu tháng 10 năm 1968, lực lượng của CSVN tại Miền Nam hoàn toàn kiệt quệ sau khi đã vét hết toàn lực để tổ chức đợt 3 của cuộc tổng công kích Mậu Thân. Nhưng rốt cuộc trên toàn quốc chỉ có 2 cuộc tấn công cấp tiểu đoàn, và chỉ pháo kích vào Sài Gòn được đúng 19 quả đạn pháo. Hà Nội bắt buộc phải ngồi vào bàn đàm phán như là một cách vớt vát thất bại chứ không còn đường nào khác.

Thế nhưng các bộ óc điện tử tại Washington lại nghĩ rằng quân CSVN đang ở trên thế mạnh, họ cho rằng Hà Nội đang lợi dụng cuộc bầu cử sắp tới của Mỹ mà làm áp lực đòi hỏi tối đa sự nhượng bộ của Mỹ. Tuy nhiên các chính trị gia Mỹ không ngờ rằng một khi Mỹ tuyên bố ngưng ném bom vô điều kiện thì có nghĩa là xác nhận họ đang ở trong tư thế bị thua trận.

Còn chuyện ném bom hay ngưng ném bom thì đối với Hà Nội không thành vấn đề. Mỹ đã ném bom suốt từ 1965 đến nay nhưng người và chiến cụ của CSVN vẫn đi vào Nam không sót một cân nào ( Thực ra là đi bằng ngõ Shihanukville ). Nếu ném bom mà làm cho Hà Nội phải lo sợ thì họ đã xin hòa đàm từ những ngày trước Mậu Thân.

Trái lại càng ném bom thì họ càng có cớ mà lu loa lên với thế giới rằng Hoa Kỳ tàn hại dân lành Việt Nam. Thế giới càng ủng hộ họ. Trong khi đó họ không hề có một mảy may động lòng trước cái chết của dân lành hay của lính CSVN dưới những trận mưa bom của quân đội Mỹ. Đối với họ thì ai đó chết chứ con cái của họ đâu có chết.

Còn quân đội CSVN ở vùng giới tuyến ( Phía Bắc vĩ tuyến 17 ) ngày ngày khoanh tay ngồi nhìn phi cơ Mỹ trút bom vào chỗ không người, trên vùng rừng núi hoang vu, trên những chiếc cầu đã gãy, trên những đoạn đường không còn người đi. Với lối thả bom như thế này thì e rằng tới một ngày nào đó Mỹ không còn bom để thả chứ Hà Nội không việc gì phải ngại.

Ngược lại, tại Washington và trên khắp nước Mỹ, sau khi có dấu hiệu sẽ có hòa đàm thì báo chí, radio, TV bàn chuyện rút quân. Người người bàn chuyện rút quân, nhà nhà bàn chuyện rút quân với niềm hy vọng chân thành.

Thế rồi không biết từ bao giờ mọi người dân Mỹ in trí rằng quân đội Mỹ đang trên đà thua trận. Do đó người ta dễ dàng xúc động trước nghĩa cử mở đường của Hà Nội. Giờ đây mà ai nói đến chuyện làm phật ý Hà Nội thì đồng nghĩa với phá hoại quốc gia (sic). *( Chính Nguyễn Văn Thiệu là nạn nhân đầu tiên bị phỉ báng vì chùng chình không chịu đàm phán )

Trong khi trên thực tế quân đội Mỹ và VNCH vững hơn bao giờ hết. Và người hiểu rõ thực tế nhất là ông Nguyễn Văn Thiệu, ông ta đánh nhau với quân CSVN từ năm 1948 cho tới nay là 20 năm trên khắp các miền chiến địa từ Bắc chí Nam. Vì vậy ông ta ngao ngán cho sự nôn nóng của Washington.

BÙI ANH TRINH

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com