CXN_112017_12 877_ Bài dài: Nhìn những gì Venezuela đã làm, so sánh với những gì VN đã và đan g làm thì chúng ta nhìn thấy con đường tiến tới đích của nó cũng không khác. Quản lý kinh tế giỏi, tầm nhìn KTVM mới bảo đảm dc sự thịnh vượng cho ng dân, có nhiều tài nguyên thiên nhiên , rừng vàng biển bạc mà ko biết quản lý có trách nhiệm thì bao nhiêu cũng hết, Venezuela nợ 150 tỷ đô thôi, VN hiện nay nợ công, nợ xấu, nợ DNNN đã là 500 tỷ và cuối suy thoái 6.16 sẽ là 700 tỷ đô : Venezuela đáng lẽ phải giàu có, người dân phải được sung sướng như các quốc gia Ả-rập nhưng vì sao lại trở thành một quốc gia thất bại?


CXN_112017_12 877_ Bài dài: Nhìn những gì Venezuela đã làm, so sánh với những gì VN đã và đang làm thì chúng ta nhìn thấy con đường tiến tới đích của nó cũng không khác. Quản lý kinh tế giỏi, tầm nhìn KTVM mới bảo đảm dc sự thịnh vượng cho ng dân, có nhiều tài nguyên thiên nhiên, rừng vàng biển bạc mà ko biết quản lý có trách nhiệm thì bao nhiêu cũng hết, Venezuela nợ 150 tỷ đô thôi, VN hiện nay nợ công, nợ xấu, nợ DNNN đã là 500 tỷ và cuối suy thoái 6.16 sẽ là 700 tỷ đô : Venezuela đáng lẽ phải giàu có, người dân phải được sung sướng như các quốc gia Ả-rập nhưng vì sao lại trở thành một quốc gia thất bại?
xxx
Châu Xuân Nguyễn
xx
CXN: Một cái nhìn tổng thể về VN: Những chuyện kể ra sau đây là những chuyện thường tình, ai cũng biết nên không cần dẫn chứng.
xxx
VN chỉ bắt đầu mang nặng nợ từ hồi sau 2013 thôi, sau suy thoái 9.11 (vỏn vẹn 5 năm mà nợ tăng nhanh đến 10 lần tổng thu ngân sách (của năm 2015), ie 10 triệu tỷ, năm 2015 thu NS là 1 triệu tỷ).
xx
Nhìn lại thì sẽ thấy 3D lên TT năm 2007, từ 2008, mức tiền đổ vào do hội nhập WTO là khủng khiếp, từ đó (khi có dòng tiền khổng lồ) thì 3D và đồng bọn mới nghĩ ra cách hút tiền vào túi riêng. Tiền vay của các định chế tài chính tràn lan năm 2008, 09. Cái đó gọi là "easy money" (đồng tiền dễ dàng). 3D lúc đó huênh hoang về cái "tài giỏi" của mình, bơm tiền cho DNN, TĐ, Tcty lấy lại quả. Không lâu sau đó, bắt đầu 2010 thì lạm phát tăng cao, bong bóng nhà đất, bong bóng chứng khoán vì chính các tập đoàn "đấu giá" chứng khoán lẫn nhau, đấu giá BĐS lẫn nhau. Đến cuối 2010 thì lạm phát 18.5%. Chính tôi viết bài suy thoái với BS Tản để nhắc (hay dụ chúng) vào chống lạm phát, kiềm chế lạm phát. Suy thoái bắt đầu tháng 9.11 (nói suy thoái cũng ko đúng, suy trầm thì đúng hơn vì suy thoái theo định nghĩa là 1 quý liền với tăng trưởng âm, VN là nước đang phát triển nên ko có tăng trưởng âm, nhưng tăng trưởng thấp hơn thường lệ thì gọi là suy trềm mới đúng, vì những bài viết tôi gọi là suy thoái nên khó sửa, nhưng bạn đọc thì biết). Đó là lúc bắt đầu của quả đấm thép, Vinashin 86 ngàn tỷ (4 tỷ đô thôi). Nhưng người người tham nhũng, nhà nhà tham nhũng, không mấy chốc tất cả TĐ, TCty, DNNN như Vinalines, dầu khí, ngân hàng v.v… nói chung là tất cả đều là những thành viên tham gia tham nhũng tích cực nhất, tiếp theo là quan chức hành chánh v.v…. Những món tiền tham nhũng này từ đâu ra ??? Từ ngân sách, nếu ngân sách ko có thì ODA, vay mượn thị trường trái phiếu trong nước, quốc tế, bán cầu đường cảng, sân bay, biển đảo, rừng đầu nguồn v.v… Không có sẵn tiền thì tham nhũng trước, vay mượn trái phiếu, bán DNNN, bán cầu đường để trả sau (đó là lý do nợ đọng 10 triệu tỷ trả không nổi)
xxx
Vay tất cả mọi nơi, mọi thứ để đẻ ra đầu tư công, an toàn năng lượng như Trịnh Xuân Thanh, tài chính như Hà Văn Thắm, Phạm Công Danh, Trầm Bê, Nguyễn Xuân Sơn, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng BOT, Nguyễn Văn Bình đổ tiền (hầu bao quốc gia chứ ko nhất thiết phải từ ngân sách, tiền cứu 3 NH zero cổ phiếu từ hầu bao quốc gia, vay mượn và ngay tới bây giờ vẫn phải trả nợ cho 3 NH zero này).
xxx
Tham nhũng, lãng phí từ 2008 đến giờ (thời Phan Văn Khải, Võ Văn Kiệt tham nhũng là có nhưng so với Nguyễn Tấn Dũng thì như sợi lông của con voi khổng lồ).
xx
Đến 2015, cuối năm thì với một lượng nợ khổng lồ qua hụt thu NS, miễn giảm giản thuế, gói BĐS 30 ngàn tỷ thì xoa dịu mức độ chậm một tí.
xx
Đến đầu 2016 thì lại vì nợ công, nợ DNNN, nợ xấu quá cao nên xảy ra hiện tượng chen lấn tín dụng, CP và DN tranh giành con số tăng trưởng tiết kiệm ít ỏi hằng năm, điều này đẩy lãi suất lên cao trở lại, bắt đầu một vòng suy thoái mới (hay suy trầm mới) 6.16
xxx
Lần suy thoái 9.11 thì nợ ít, suy thoái 6.16 thì nợ 10 triệu tỷ nên cực kỳ khó đẩy lãi suất xuống để ngăn ngừa suy thoái. Để tránh tình trạng chen lấn tín dụng với tư nhân, CP phải bán tất tần tật DNNN. Tới cuối năm 2017 chỉ còn tầm 15-20 tỷ đô DNNN bán dc mà mỗi năm NS phải vay thêm từ 400 ngàn tới 600 ngàn tỷ (20 đến 30 tỷ đô. Tình hình VN ngay giờ phút này chưa bằng Venezuela, nhưng vài năm nữa, hết DNNN để bán, dự trữ ngoại hối dùng hết để trả nợ thì tình trạng thiếu usd là thấy rõ. Cộng thêm ảnh hưởng nhập siêu của hàng Thái, xe Thái, hàng TQ, nông sản HK và Euro, xuất khẩu thì lọt vào túi Samsung và Intel về thẳng mẫu quốc thì tình trạng khan hiếm usd ko còn xa (kiều hối giảm từ 12 tỷ đô còn 7 tỷ đô năm nay), ODA ngưng, FDI giảm so với 2007 rất nhiều. Trong vài năm nữa, khi DNNN bán hết thâm thủng NS mỗi năm tầm 20 tỷ đô đến 30 tỷ đô thì chúng cũng sẽ phải lấy dự trử ngoại hối ra mà chi trả, và tình hình cạn kiệt usd như Venezuela cũng sẽ xảy ra (nên nhớ Venezuela chỉ trầm trọng trong vòng 1 hay 2 năm nay thôi). Tình hình chuyển sang tồi tệ rất nhanh nếu hằng năm có thâm thủng ngân sách tầm 20-30 tỷ đô.
xxx
Sau đây là những trích dẫn từ bài báo dưới đây ngày 18.11.17
Trích :"Câu chuyện là như thế này: đất nước có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới giờ đây có lúc đã phải đi nhập khẩu dầu mỏ, không cung cấp đủ điện sinh hoạt cho người dân, không nhập được nguyên liệu để nhà máy hoạt động, không mua nổi lương thực hay thuốc men, và thậm chí không có đủ việc làm để cho mỗi công chức có thể đi làm nhiều hơn 2 ngày một tuần."(HT)

xxx

CXN: VN tới mức độ đó chưa, chưa nhưng sẽ nhanh chóng tới. Những đống rác khổng lồ khắp các tỉnh thành, chậm lương 5 hay 7 tháng. Dầu mỏ bây giờ ko khai thác dc nhiều nữa vì tiền khai thác còn đắt hơn tiền bán dầu thô.

xxx

van3304-13.jpg
Những quầy hàng trống trơn trong siêu thị tại Venezuela (Ảnh: opinions.clovisstar)

Trích :"Nói cách khác, ở Venezuela, người ta không còn lo ngại sự sụp đổ của nền kinh tế nữa. Nó đã sụp đổ rồi. Đây là cách mô tả rõ ràng nhất nền kinh tế quốc gia Châu Mỹ này khi Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF dự đoán quy mô kinh tế sẽ suy giảm 8% và lạm phát đạt hơn 1.500% trong năm nay."(HT)
xxx
CXN: VN tới đó chưa, chưa, nhưng tình hình sẽ tồi tệ bắt đầu năm 2019 khi tất cả DNNN bán hết, lúc đó suy thoái KT sẽ làm quy mô KT suy giảm, và tùy theo VN có in tiền hay ko thì lạm phát sẽ tăng cao hay ko.
xxx

Trích :"Nhưng kinh tế chưa phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là đây là một quốc gia thất bại, một nhà nước trên bờ vực sụp đổ. Trật tự xã hội Venezuela mong manh như một tờ giấy, hiện nước này có tỷ lệ giết người cao thứ hai thế giới, tình trạng cướp phá tràn lan không thể khống chế và chế độ thân Chavez dường như sẽ châm ngòi bạo lực nếu phe đối lập thành công trong việc bãi nhiệm tổng thống Nicolas Maduro. Thảm họa Venezuela là cuộc vật lộn giữa mấp mé lằn ranh của hai kịch bản kinh hoàng: nội chiến hay tình trạng vô chính phủ."(HT)
xx
CXN: VN đang có một trật tự XH tiến dần đến đó.
xx

Trích :"Venezuela đáng lẽ phải là quốc gia giàu có. Đất nước này có nhiều dầu mỏ hơn Mỹ, Ả-rập-xê-út hoặc bất kỳ quốc gia nào khác. Tuy nhiên, quản lý kinh tế yếu kém nhất trong lịch sử nhân loại đã khiến quốc gia này khánh kiệt đến mức mà theo mô tả của Bloomberg là không còn đủ tiền để trả cho chi phí in thêm tiền. Đây là một cách nói khác rằng chính phủ của nó đang hoàn toàn phá sản."(HT)
xxx

CXN: Tiền rừng bạc biển của VN cũng đã từng ko khác gì, nhưng DN dởm, đắp chiếu, cao tốc hư ngay sau khi thông xe, sạt lở, lại quả tiền gửi NH của Ocean Bank và PVN v.v..tham nhũng của TĐ và Tcty rồi tất cả DNNN. Khi mỗi năm cần 400 ngàn tỷ đến 600 ngàn tỷ mà ko bán DNNN dc nữa thì tình trạng khánh kiệt sẽ đến rất nhanh, VN từ một QG rất ít nợ mà bây giờ phải mang 500 tỷ đô nợ trong vòng 4 năm (2013-17)

venezuela-protests-chaos-failed-state-collapse.jpg
Biểu tình và bạo loạn đã trở thành bình thường tại Venezuela (Ảnh: wikipedia)

Trích :"Tại sao Venezuela lại rơi vào tình cảnh này? Thật là oái ăm, một trong những nguyên nhân chính là vì họ có quá nhiều dầu. Gần 2 chục năm trước, nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Venezuela mua lòng trung thành của những người dân nghèo bằng tiền và trợ cấp từ việc bán dầu ồ ạt ra nước ngoài. Sự trung thành của những người Chavista còn được Hugo Chavez đổi bằng đất đai cho nông dân cướp được của địa chủ và các chương trình nhà ở hào phóng có được nhờ quốc hữu hóa các công ty tư nhân. Để đảm bảo cái gọi là bình đẳng cho dân nghèo, họ vươn bàn tay quản lý mọi ngõ ngách của nền kinh tế, quy mô chính phủ phình to và tham nhũng cũng theo đó mà tăng lên."(HT) CXN: Cái này khác VN, VN ngay từ đầu cán bộ ĐCS lấy tiền đút túi chứ đâu có chia cho dân, họ còn cướp đất của dân nữa là đằng khác.
xxx

Trích :"Được coi là “người anh hùng của dân nghèo” nhưng ông Chavez cũng chẳng khác các lãnh đạo độc tài khác. Ông ta thay thế những người làm được việc bằng những tay chân trung thành trong tập đoàn dầu mỏ nhà nước, xóa bỏ cạnh tranh thị trường bằng cách đuổi các công ty nước ngoài đi. Chính phủ tiêu tiền từ xuất khẩu dầu mỏ nhiều đến mức cuối cùng họ không thúc đẩy việc lọc dầu nữa mà xuất khẩu luôn dầu thô. Quản lý bao cấp, quan liêu yếu kém khiến sản lượng dầu thô Venezuela giảm 25% từ năm 1999 đến 2013.Nhưng đến mức đó cũng không ngăn được chính phủ phóng túng chi tiêu. Họ tiêu nhiều đến cỡ nào? Các kinh tế gia của Bloomberg nhận định, thậm chí giá dầu bây giờ tăng lên ba con số (vượt trên 100 đô một thùng) cũng không đủ để cân bằng số dư chi tiêu của quốc gia này. Khi hết tiền thì họ làm thế nào? Chính phủ Maduro chọn giải pháp nhanh nhất và cũng gây thảm họa nhất là in tiền. Khi giá dầu hiện đã giảm rất sâu thì họ lại càng phải in nhiều tiền hơn để bù lỗ hổng. Tiền càng in nhiều thì lạm phát càng cao, nay đồng boliavar đã gần như mất hoàn toàn giá trị so với đồng USD. Kể từ đầu năm 2012 đến đầu năm 2017 đồng Boliar, theo tỷ giá thị trường chợ đen, đã giảm 99,1% so với USD."(HT) CXN: Cái này giống 3D, Đinh La Thăng và PVN ghê hén !!!

venezuela.jpg

Trích :"Nhưng thay vì đối diện với thực tế để thay đổi, Venezuela tiếp tục đi ngược lại các quy luật thị trường. Họ giải quyết vấn đề lạm phát bằng cách nào? Bằng cách tuyên bố “không có lạm phát” và ép buộc các doanh nghiệp phải bán hàng hóa ở một mức giá ổn định. Thực tế Ngân hàng Trung ương Venezuela ngừng công bố tỷ lệ lạm phát từ năm 2015. Tuy nhiên, thực hiện biện pháp này đồng nghĩa với việc doanh nghiệp phải bán hàng hóa với giá bán thấp hơn giá vốn, vì thế họ buộc phải đóng cửa không bán hàng, công ty phá sản hàng loạt.

Sau đó, chính phủ lại cố gắng khắc phục bằng cách lấy USD từ dự trữ ngoại tệ để cung cấp một cách “có chọn lọc” cho một số công ty với quan điểm là khi có tiền, họ sẽ đầu tư nhập hàng để bán và kích thích nền kinh tế vận hành. Nhưng vấn đề là trong khi các công ty không được trợ cấp không thể tích trữ hàng hóa vì không có lợi nhuận, các công ty được trợ cấp cũng không đủ lợi nhuận để làm vậy vì họ có thể đơn giản là đem đô la Mỹ bán trên thị trường chợ đen rồi thu lợi nhuận nhiều hơn việc nhập hàng rồi bán với mức giá chính phủ yêu cầu.

Kết quả là là các quầy hàng trong siêu thị, cửa hàng tiếp tục trống rỗng, giá cả tăng cao, chính phủ tiếp tục dùng dự trữ ngoai tệ nhập hàng hóa nhỏ giọt, dùng cả quân đội để đảm bảo việc phân phối hàng hóa, trong khi người dân thì xếp hàng dài và chỉ được mua hàng theo những ngày quy định."(HT) CXN: Cái này thằng CSVN khôn hơn chút vì có kinh nghiệm rồi của Lê Duẫn và Tố Hữu, giá lương tiền.
xxx

Trích :"Tình hình càng trở nên tồi tệ hơn khi giá dầu thì giảm mà đô la Mỹ dự trữ đang cạn kiệt. Công ty sản xuất bia lớn nhất cả nước vừa thông báo sẽ đóng cửa tất cả các nhà máy vì họ không có đô la để nhập nguyên liệu. Điều tương tự cũng xảy ra với các nhà máy giấy vệ sinh và hầu như tất cả các công ty sản xuất khác. Venezuela không có nhà máy in tiền của riêng mình, họ phải trả tiền cho các công ty nước ngoài để in tiền. Điều đó tức là họ cần USD chỉ để in ra đồng Bolivar."(HT) CXN: Cái này nghe quen ghê…!
xxx

Trích :"Vấn đề ở đây không chỉ là vì ý tưởng tồi tệ đã phá hủy một nền kinh tế mà còn là do hoạch địch chính sách yếu kém của một chính quyền cồng kềnh. Venezuela không bao giờ quan tâm đến hệ thống dự phòng cho các nhà máy thủy điện, vì vậy cả nước phải đối mặt với tình trạng thiếu điện khi một cơn hạn hán khiến mực nước xuống tới mức thấp kỷ lục. Ông Maduro đã buộc phải làm mọi việc để tiết kiệm điện, từ cắt điện luân phiên, hạn chế sử dụng điện tại các trung tâm mua sắm cho đến điều chỉnh múi giờ thêm nửa tiếng để người ta dùng ít điện hơn vào ban đêm và yêu cầu 30% dân số đất nước là những công chức làm việc cho chính phủ chỉ đi làm vào thứ Hai và thứ Ba trong tuần.Một cách trào phúng, tờ Washington Post mỉa mai rằng việc liệt kê những điều không thất bại ở Venezuela sẽ dễ dàng hơn nhiều vì danh sách đó chỉ có một mục: “không gì cả“. “Điều duy nhất chế độ Chavista làm được tốt là trừng phạt những con dê thế tội, tạo ra nghịch cảnh và đói nghèo“, tờ báo Mỹ viết."(HT) CXN: Về chuyện không có tầm nhìn, ko dự báo dc những gì sẽ xảy ra trong 5,10 hay 20 năm nữa thì ĐCSVN hoàn toàn thua. Xin kể ra đây vài trường hợp nghĩ nhanh tới… Nợ xấu, suy thoái, hội nhập hàng Thái, Tàu, nông sản Châu Âu, chăn nuôi, sữa, phá sản NH cứu nợ xấu, nhập siêu, tỷ giá, lãi suất, chen lấn tín dụng và nhiều nhiều nữa trg gần 9 năm nay…
xxx

KẾT LUẬN
XXX

Trích :"Tổng thống Mỹ Ronald Reagan từng có câu nói nổi tiếng cảnh báo sự nguy hiểm khi chính phủ mở rộng: “9 từ đáng sợ nhất trong tiếng Anh là: Tôi đến từ chính quyền và tôi đến đây để giúp“. Còn người Venezuela sau gần 2 thập kỷ trải nghiệm chính phủ cánh tả của Đảng Xã hội Chủ nghĩa đã đúc rút được một câu mà họ gọi là định luật Maduro: “Một việc có thể đúng hoặc sai, nhưng đã vào tay chính phủ làm thì chỉ có sai“."(HT) CXN: KTVM vào tay CSVN thì chỉ có sai….
xxx
CXN, 20.11.17, Melb

xxxxxxxxxhttps://vietfact.com/venezuela-dang-le-phai-giau-co-nguoi-dan-phai-duoc-sung-suong-nhu-cac-nuoc-rap-nhung-vi-sao-lai-tro-thanh-mot-quoc-gia-bai/

Venezuela đáng lẽ phải giàu có, người dân phải được sung sướng như các quốc gia Ả-rập nhưng vì sao lại trở thành một quốc gia thất bại?

Câu chuyện là như thế này: đất nước có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới giờ đây có lúc đã phải đi nhập khẩu dầu mỏ, không cung cấp đủ điện sinh hoạt cho người dân, không nhập được nguyên liệu để nhà máy hoạt động, không mua nổi lương thực hay thuốc men, và thậm chí không có đủ việc làm để cho mỗi công chức có thể đi làm nhiều hơn 2 ngày một tuần.

van3304-13.jpg
Những quầy hàng trống trơn trong siêu thị tại Venezuela (Ảnh: opinions.clovisstar)

Nói cách khác, ở Venezuela, người ta không còn lo ngại sự sụp đổ của nền kinh tế nữa. Nó đã sụp đổ rồi. Đây là cách mô tả rõ ràng nhất nền kinh tế quốc gia Châu Mỹ này khi Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF dự đoán quy mô kinh tế sẽ suy giảm 8% và lạm phát đạt hơn 1.500% trong năm nay.

Nhưng kinh tế chưa phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là đây là một quốc gia thất bại, một nhà nước trên bờ vực sụp đổ. Trật tự xã hội Venezuela mong manh như một tờ giấy, hiện nước này có tỷ lệ giết người cao thứ hai thế giới, tình trạng cướp phá tràn lan không thể khống chế và chế độ thân Chavez dường như sẽ châm ngòi bạo lực nếu phe đối lập thành công trong việc bãi nhiệm tổng thống Nicolas Maduro. Thảm họa Venezuela là cuộc vật lộn giữa mấp mé lằn ranh của hai kịch bản kinh hoàng: nội chiến hay tình trạng vô chính phủ.

Venezuela đáng lẽ phải là quốc gia giàu có. Đất nước này có nhiều dầu mỏ hơn Mỹ, Ả-rập-xê-út hoặc bất kỳ quốc gia nào khác. Tuy nhiên, quản lý kinh tế yếu kém nhất trong lịch sử nhân loại đã khiến quốc gia này khánh kiệt đến mức mà theo mô tả của Bloomberg là không còn đủ tiền để trả cho chi phí in thêm tiền. Đây là một cách nói khác rằng chính phủ của nó đang hoàn toàn phá sản.

venezuela-protests-chaos-failed-state-collapse.jpg
Biểu tình và bạo loạn đã trở thành bình thường tại Venezuela (Ảnh: wikipedia)

Tại sao Venezuela lại rơi vào tình cảnh này? Thật là oái ăm, một trong những nguyên nhân chính là vì họ có quá nhiều dầu. Gần 2 chục năm trước, nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Venezuela mua lòng trung thành của những người dân nghèo bằng tiền và trợ cấp từ việc bán dầu ồ ạt ra nước ngoài. Sự trung thành của những người Chavista còn được Hugo Chavez đổi bằng đất đai cho nông dân cướp được của địa chủ và các chương trình nhà ở hào phóng có được nhờ quốc hữu hóa các công ty tư nhân. Để đảm bảo cái gọi là bình đẳng cho dân nghèo, họ vươn bàn tay quản lý mọi ngõ ngách của nền kinh tế, quy mô chính phủ phình to và tham nhũng cũng theo đó mà tăng lên.

Được coi là “người anh hùng của dân nghèo” nhưng ông Chavez cũng chẳng khác các lãnh đạo độc tài khác. Ông ta thay thế những người làm được việc bằng những tay chân trung thành trong tập đoàn dầu mỏ nhà nước, xóa bỏ cạnh tranh thị trường bằng cách đuổi các công ty nước ngoài đi. Chính phủ tiêu tiền từ xuất khẩu dầu mỏ nhiều đến mức cuối cùng họ không thúc đẩy việc lọc dầu nữa mà xuất khẩu luôn dầu thô. Quản lý bao cấp, quan liêu yếu kém khiến sản lượng dầu thô Venezuela giảm 25% từ năm 1999 đến 2013.

Nhưng đến mức đó cũng không ngăn được chính phủ phóng túng chi tiêu. Họ tiêu nhiều đến cỡ nào? Các kinh tế gia của Bloomberg nhận định, thậm chí giá dầu bây giờ tăng lên ba con số (vượt trên 100 đô một thùng) cũng không đủ để cân bằng số dư chi tiêu của quốc gia này. Khi hết tiền thì họ làm thế nào? Chính phủ Maduro chọn giải pháp nhanh nhất và cũng gây thảm họa nhất là in tiền. Khi giá dầu hiện đã giảm rất sâu thì họ lại càng phải in nhiều tiền hơn để bù lỗ hổng. Tiền càng in nhiều thì lạm phát càng cao, nay đồng boliavar đã gần như mất hoàn toàn giá trị so với đồng USD. Kể từ đầu năm 2012 đến đầu năm 2017 đồng Boliar, theo tỷ giá thị trường chợ đen, đã giảm 99,1% so với USD.

venezuela.jpg

Nhưng thay vì đối diện với thực tế để thay đổi, Venezuela tiếp tục đi ngược lại các quy luật thị trường. Họ giải quyết vấn đề lạm phát bằng cách nào? Bằng cách tuyên bố “không có lạm phát” và ép buộc các doanh nghiệp phải bán hàng hóa ở một mức giá ổn định. Thực tế Ngân hàng Trung ương Venezuela ngừng công bố tỷ lệ lạm phát từ năm 2015. Tuy nhiên, thực hiện biện pháp này đồng nghĩa với việc doanh nghiệp phải bán hàng hóa với giá bán thấp hơn giá vốn, vì thế họ buộc phải đóng cửa không bán hàng, công ty phá sản hàng loạt.

Sau đó, chính phủ lại cố gắng khắc phục bằng cách lấy USD từ dự trữ ngoại tệ để cung cấp một cách “có chọn lọc” cho một số công ty với quan điểm là khi có tiền, họ sẽ đầu tư nhập hàng để bán và kích thích nền kinh tế vận hành. Nhưng vấn đề là trong khi các công ty không được trợ cấp không thể tích trữ hàng hóa vì không có lợi nhuận, các công ty được trợ cấp cũng không đủ lợi nhuận để làm vậy vì họ có thể đơn giản là đem đô la Mỹ bán trên thị trường chợ đen rồi thu lợi nhuận nhiều hơn việc nhập hàng rồi bán với mức giá chính phủ yêu cầu.

Kết quả là là các quầy hàng trong siêu thị, cửa hàng tiếp tục trống rỗng, giá cả tăng cao, chính phủ tiếp tục dùng dự trữ ngoai tệ nhập hàng hóa nhỏ giọt, dùng cả quân đội để đảm bảo việc phân phối hàng hóa, trong khi người dân thì xếp hàng dài và chỉ được mua hàng theo những ngày quy định.

Tình hình càng trở nên tồi tệ hơn khi giá dầu thì giảm mà đô la Mỹ dự trữ đang cạn kiệt. Công ty sản xuất bia lớn nhất cả nước vừa thông báo sẽ đóng cửa tất cả các nhà máy vì họ không có đô la để nhập nguyên liệu. Điều tương tự cũng xảy ra với các nhà máy giấy vệ sinh và hầu như tất cả các công ty sản xuất khác. Venezuela không có nhà máy in tiền của riêng mình, họ phải trả tiền cho các công ty nước ngoài để in tiền. Điều đó tức là họ cần USD chỉ để in ra đồng Bolivar.

Vấn đề ở đây không chỉ là vì ý tưởng tồi tệ đã phá hủy một nền kinh tế mà còn là do hoạch địch chính sách yếu kém của một chính quyền cồng kềnh. Venezuela không bao giờ quan tâm đến hệ thống dự phòng cho các nhà máy thủy điện, vì vậy cả nước phải đối mặt với tình trạng thiếu điện khi một cơn hạn hán khiến mực nước xuống tới mức thấp kỷ lục. Ông Maduro đã buộc phải làm mọi việc để tiết kiệm điện, từ cắt điện luân phiên, hạn chế sử dụng điện tại các trung tâm mua sắm cho đến điều chỉnh múi giờ thêm nửa tiếng để người ta dùng ít điện hơn vào ban đêm và yêu cầu 30% dân số đất nước là những công chức làm việc cho chính phủ chỉ đi làm vào thứ Hai và thứ Ba trong tuần.

Một cách trào phúng, tờ Washington Post mỉa mai rằng việc liệt kê những điều không thất bại ở Venezuela sẽ dễ dàng hơn nhiều vì danh sách đó chỉ có một mục: “không gì cả“. “Điều duy nhất chế độ Chavista làm được tốt là trừng phạt những con dê thế tội, tạo ra nghịch cảnh và đói nghèo“, tờ báo Mỹ viết.

Tổng thống Mỹ Ronald Reagan từng có câu nói nổi tiếng cảnh báo sự nguy hiểm khi chính phủ mở rộng: “9 từ đáng sợ nhất trong tiếng Anh là: Tôi đến từ chính quyền và tôi đến đây để giúp“. Còn người Venezuela sau gần 2 thập kỷ trải nghiệm chính phủ cánh tả của Đảng Xã hội Chủ nghĩa đã đúc rút được một câu mà họ gọi là định luật Maduro: “Một việc có thể đúng hoặc sai, nhưng đã vào tay chính phủ làm thì chỉ có sai“.

(opinions.clovisstar/dolartoday/wikipedia/Washington Post)

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com