Câu chuyện của Phật giáo Thống Nhất Ấn Quang và Nhất Linh

http://hon-viet.co.uk/BsLeVanSac_CauChuyenCuaPhatGiaoThongNhatAnQuangVaNhatLinh.htm

xxx

Bác sĩ Lê Văn Sắc

Câu chuyện của Phật Giáo Thống Nhất Ấn Quang và Nhất Linh thì xin trình bầy rõ sau đây:

1. Về Nhất Linh (Nguyễn Tường Tam) thì mặc dù tôi rất kính trọng ông trong sự nghiệp văn chương, văn hóa (Tự Lực Văn Đoàn) nhưng về chính trị thì tôi thấy có nhiều “vấn đề”:

a. Trước nhất, theo tôi biết thì ông Nhất Linh có 2 người em là Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long) và Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân) bị Việt Minh Cộng Sản giết, ngoài ra Tự Lực Văn Đoàn còn có Khái Hưng (Trần Khánh Dư) bị Việt Minh Cộng Sản cho trôi sông, thế mà sau khi cộng tác với Hồ Chí Minh (làm Bộ Trưởng Ngoại Giao) (năm 1945), ông Nguyễn Tường Tam sợ bị Việt Minh giết nên bỏ trốn sang Tầu nhưng từ đó ông chẳng dám tuyên bố tố cáo Hồ Chí Minh một câu, trái lại theo Ngô Đình Diệm vào Nam lại a dua theo Nguyễn Chánh Thi đảo chánh cụ Diệm năm 1960 trong khi cụ Diệm mới phải tiếp quản một chính phủ “khập khiễng”, di chuyển từ Bắc vô Nam, lại còn gánh nặng một triệu người Bắc Kỳ Di Cư chạy trốn cộng sản còn đang ngơ ngác, lạ nước lạ cái, bơ vơ nơi miền Nam bị nhiều người Miền Nam chửi: “Ngoài Bắc đã độc lập tự do mà không ở ngoài đó, vào đây ăn bám tụi tao hả?”

b. Sau năm 1975, những người miền Nam “ghét Bắc Kỳ Di Cư” nói với chúng tôi: “Ngày xưa chúng tôi ghét Bắc Kỳ Di Cư lắm, thấy các ông bà nói về VC tụi tôi không tin, còn chửi mắng các ông bà, nay chỉ ở với VC một năm (sau năm 1975) chúng tôi đã thấy người Bắc Di Cư nói đúng, 10 điều trúng cả 11, 12 điều. Bây giờ chúng tôi thấy tội nghiệp người Bắc và thương người Bắc Di cư lắm…

c. Có một giáo sư dậy cùng trường tư thục với tôi (trường PSN) có lần mắng tôi: “Tụi mày ngày xưa ở ngoài Bắc chắc là ác lắm, bóc lột lắm nên VC nó mới đấu tố, chứ người ta, bao nhiêu triệu người có thèm di cư như chúng mày đâu”.

d. Sau này, người dân miền Nam tìm cách vượt biên, vượt biển bị Việt Cộng ngăn chặn, bắn giết, người Miền Nam mới biết “Việt Minh Cộng Sản ngăn chặn, bắn giết người di cư ở Bắc xưa tàn bạo thế nào thì đã muộn quá”.

e. Ông Nguyễn Quang (Quốc Dân Đảng) tức quá, có lần tâm sự: “Tôi là Quốc Dân Đảng nhưng tôi thấy các “lãnh tụ” sao mà “dốt quá”, tôi chán. Ngày đó (đảo chánh 1960), các “cụ” ngồi rung đùi hút thuốc lào bảo tôi chạy quanh xem tình hình, tôi ra Phú Lâm thấy sư đoàn 7 (?) kéo về cứu ông Diệm, tôi chạy về bảo các cụ liệu mà chạy trốn không chết đến nơi hết cả bây giờ, còn ngày xưa mới ở Bắc Di Cư vào Nam, chưa ổn định, chưa làm được gì mà “các cụ” đã bảo “lập Chiến khu Nam Ngãi” (của VNQDĐ – “Ba Lòng” (của đảng Đại Việt) vào đó võ trang chống Ngô Đình Diệm…”, đến khi VC chiếm miền Nam năm 1975, các cụ teo cu hết, câm miệng hết, chả làm được cái gì.

f. Có lần gặp BS Nguyễn Tường Bách là con trai út của ông Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, tôi hỏi: “Tại sao ông Nguyễn Tường Tam làm việc với Hồ Chí Minh phải tìm dịp bỏ trốn sang Tầu mà từ đó chẳng thấy ông Tam lên tiếng tố cáo Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng sản được một câu (tôi cố ý giữ lại nửa câu “mà mới vô Nam được một thời gian ngắn, ông lại theo Nguyễn Chánh Thi đảo chánh ông Diệm?…) BS Nguyễn Tường Bách ‘trả lời gượng gạo: “Cụ không lên tiếng thì bây giờ mình lên tiếng”… Than ôi! Mình lên tiếng ở đâu? Khi nào? Chẳng thấy BS Bách làm được cái gì, và giòng họ Nguyễn Tường và Tự Lực Văn Đoàn im rơ về những cái chết của Hoàng Đạo, Thạch Lam, Khái Hưng… Còn Nguyễn Tường Thiết có lần đã được dẫn đến với nhóm Hà Thế Ruyệt (hiện ở Nam California), Khiếu Như Hùng, Võ Minh Tá (cháu Trình Minh Thế) v.v… sau khi nghe Hà Thế Ruyệt “tuyên bố”: Mình lập đảng “đối lập” đây thực sự cũng không qua được cụ Diệm, và Nguyễn Tường Thiết cũng im rơ luôn, im cả trên chính trường, mà nay lại to tiếng chửi bới ông Diệm, ngộ thay!!!… Thế là từ đó Việt Nam Hưng Quốc Đảng tan rã…

2. Với Phật Giáo Ấn Quang thì tôi không cần nói và viết nhiều vì chính Phật Giáo đã xác nhận bản chất tay sai Cộng Sản của họ rồi. Cứ tìm đọc tiểu sử Thích Huyền Quang sau khi Thích Huyền Quang chết và tiểu sử Thích Trí Độ (Phật Giáo Cứu Quốc Việt Cộng) thì biết. Ở đây chỉ xin trích một số đoạn “rõ ràng” nhất:

a. Thích Huyền Quang:

“…Tháng 8 năm 1945, Ngài tham gia kháng chiến chống Pháp giành độc lập dân tộc ở Liên khu 5, giữ chức vụ Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Phật giáo Cứu quốc Liên khu 5” do Thích Trí Độ lãnh đạo lập (sau 1954 Thích Trí Độ được cho làm Chủ Tịch Giáo Hội Phật Giáo Miền Bắc (Cộng Sản), mà trong tiểu sử Thích Huyền Quang có liệt kê đầy đủ các học trò “cốt cán” của Thích Trí Độ (gồm Thích Trí Quang, Thích Thiện Hoa, Thích Thiện Hòa, Thích Thiện Minh (lớn), Thích Đôn Hậu, Thích Quảng Liên, Thích Huyền Quang, Thích Trí Thủ… trong Phật Giáo Cứu Quốc (Việt Cộng) ở Liên Khu 5 và năm 1992, trong “Yêu Cầu cứu xét 9 điểm trong đó, Thích Huyền Quang có xác nhận “kể công” là Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất đã có công sát cánh với Đảng và Nhà Nước Cộng sản đấu tranh tạo nên chiến thắng 30-4-1975 mà nhà nước làm ngơ, bỏ qua công trạng đó, lại còn trở mặt đàn áp…. Trong Đại Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại San Jose năm 1993 (do Thượng Tọa Thích Giác Lượng làm Trưởng Ban Tổ Chức) có đọc tuyên bố đó (và có đăng trong Đặc San của Đại Hội này). Như vậy, đã rõ ràng Thích Huyền Quang xác nhận Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất làm tay sai cho Việt Cộng. Có lần nói chuyện với ông Đoàn Bỉnh Viên về tổ chức Phật Giáo Cứu Quốc, ông Đoàn Bỉnh Viên xác nhận điều đó đúng và ông bảo “sau năm 1975, Thích Trí Độ có vô Miền Nam”… Sau năm 1993, sau khi sang Mỹ, ông Nguyễn Quang nói trên (Việt Nam Quốc Dân Đảng) cho biết ông có lần ông xuống tầng hầm (basement) của Pháp Duyên Tịnh Xá của HT Thích Giác Lượng có thấy cuốn đặc san của Đại Hội ấy, đem về nhà đọc. Nói chuyện với Thiếu Tá Trần Phi Cơ (khóa 20 Võ Bị Đà Lạt) về chuyện ấy, ông xác nhận có đọc đặc san và Thỉnh Nguyện Thư ấy của Thích Huyền Quang sau khi ông đến Mỹ.

b. Về Thích Trí Độ thì tiểu sử của ông ta có ghi đầy đủ các công trạng làm tay sai cho Cộng Sản Vô Thần, chứng tỏ Thích Trí Độ và đám học trò Thích Trí Quang, Thích Thiện Hoa, Thích Thiện Hòa, Thích Thiện Minh (lớn), Thích Quảng Liên, Thích Đôn Hậu, Thích Huyền Quang, Thích Nhất Hạnh… không phải là Phật Giáo hữu thần, không nắm vững nguyên lý của Đức Phật, đem Phật Giáo vào làm tay sai cho Cộng sản vô thần. Tiểu sử Thích Trí Độ ghi rõ: “Từ năm 1945, Sư tham gia phong trào Phật giáo Cứu quốc. Năm 1946, Hội Phật giáo Bắc Kỳ mời Sư ra mở trường giảng dạy hoằng pháp tại chùa Quán Sứ, Hà Nội[1]. Toàn quốc kháng chiến nổ ra, Sư tản cư vào Thanh Hóa, tham gia các công tác xã hội văn hóa trên cương vị một nhà tu hành[3]. Năm 1950, Sư được bầu làm Ủy viên Ủy ban Liên Việt tại Thanh Hóa. Năm 1953, Sư được Mặt trận Việt Minh chỉ định làm Ủy viên Ủy ban Việt Nam Bảo vệ Hòa bình Thế giới.

Sau Hiệp định Genève, 1954, Sư trở về Hà Nội trụ trì chùa Quán Sứ. Năm 1956, Sư dẫn đoàn đại biểu Phật giáo Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sang Ấn Độ dự lễ kỷ niệm 2.500 năm Phật đản sanh. Sau khi về nước, Sư đã tích cực vận động Tăng Ni Phật tử các tỉnh miền Bắc để thành lập một tổ chức Phật giáo thống nhất. Tháng 3 năm 1958, Hội Phật giáo Thống nhất được thành lập, Sư được (cử làm) Hội trưởng và giữ chức vụ này liên tục cho đến ngày viên tịch”. Vì Thích Trí Độ đã được giao nhiệm vụ lãnh đạo Phật Giáo Thống Nhất, nên câu chuyện mà đám học trò ở Miền Nam lập Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất tại Saigon chẳng qua chỉ là phó bản (trực thuộc) mà thôi nên chuyện đòi có 2 giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất thấy “kỳ” làm sao!!!

Tóm lại, “quý vị quốc gia” không nên tranh luận với đám sư cộng sản vô thần ấy làm chi. Nếu cần chỉ cần bảo cho “những kẻ u minh ấy” tìm đọc Đặc San Đại Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất năm 1993 là thấy rõ hết và nếu cần xin tiếp xúc với Trưởng Ban Tổ Chức Hòa Thượng Thích Giác Lượng hiện ở Modesto, California mà xin tài liệu…

12/11/2017

Bác sĩ Lê Văn Sắc

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com