CXN _032517_12 173_ Tôi đã chứng minh rồi thằng Người Buôn Gió là thằng bố láo full stop (N BG liar) : Dương Đức Quảng – Vài dòng gửi ông Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) về chuyện TBT Ngu yễn Phú Trọng

buithanh-hieu-txthanh.jpg

Châu Xuân Nguyễn
xx
Mời xem bài cũ 11 664 ngày 28.9.16
CXN _092816_11 664_Tất cả đều là bịa từ A tới Z, còn hơn CSVN nữa: Một thằng ngu x.uẫn và d ốt nát như NBG dùng những con số hoàn toàn trật lất để suy luận ra những điều lệ thuộc TC (NBG, biggest bullsh.t behind the stump): Người Buôn Gió – Con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch
xxx

CXN _092816_11 664_Tất cả đều là bịa từ A tới Z, còn hơn CSVN nữa: Một thằng ngu x.uẫn và d ốt nát như NBG dùng những con số hoàn toàn trật lất để suy luận ra những điều lệ thuộc TC (NBG, biggest bullsh.t behind the stump): Người Buôn Gió – Con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch


Châu Xuân Nguyễn

xxxxxx

Suy diễn của thằng đầu trộm đuôi cướp này dựa vào những con số trật lất … thí dụ. Trích:”Việt Nam dự định phát hành trái phiếu chính phủ 10 tỷ usd ra thị trường quốc tế bất thành“(HT) Con số chính xác là 3 tỷ đô tại đây… CXN_120915_10 839_Tại sao ngày 21.10.15 phải phát hành 3 tỷ đô TPQT vì quá cấp bách, ngày 11.11.15 QH bật đèn xanh thì ngày 1.12.15 thì lại cân nhắc, có thể tăng lãi suất và xé nhỏ 3 tỷ đô ???? Lý do duy nhất là TPQT này đã thất bại vòng đầu, không tìm được syndicate banking và lead syndicate banking Group theo cái nhìn của CXN. (bonds, budget deficits, public debts, failed first round 3 billion international bonds, breaking up bonds): “Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách”

xxx
Trích bài của NBG :” Món quà đó là gì.? Là Trung Quốc là đối tác ưu tiên hàng đầu, mà thậm chí là duy nhất để mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam trong những tập đoàn, công ty.“(HT)

CXN: Viết ra xem TQ mua c63 phần của cty nào ??? Theo khảo sát của CXN thì những tập đoàn “có lợi nhuận lớn” là Sabeco, Habeco, Vinamilk, những cty này thì những hãng bia lớn nhất phương Tây đang tranh giành nhau mua và những cty Thái đang tranh mua Vinamilk chứ có TQ nào mua đâu ???CXN _072516_11 524_Ha ha !!! Ngày càng lộ rõ ý đồ xách động biểu tình “chống Trung Quốc” của Nguyễn Tấn Dũng (power of corruption, routed, bolted, super SOE, trap, cronies, switch side): Ông Vũ Huy Hoàng và ‘mỏ vàng’ có lắm vấn đề nhân sự

Trích bài 11 524 ngày 25.7.16: “Năm 2015, Sabeco có doanh thu 8.081 tỷ đồng, lợi nhuận sau thuế đạt 3.420 tỷ đồng, tăng gần 25%. Đại gia bia này cũng đang đầu tư gần 4.500 tỷ đồng vào 12 công ty con và 14 công ty liên kết hoạt động trong lĩnh vực sản xuất bia rượu, nước giải khát, thương mại, cơ khí, thủy điện, bao bì, sản xuất thủy tinh…

Đến nay, đã có hơn 10 nhà đầu tư ngỏ lời muốn mua cổ phần của Sabeco, trong đó có một số tập đoàn nước ngoài như Ashahi (Nhật Bản), Heineken (Hà Lan), ThaiBev (Thái Lan) và SAB Miller (Mỹ)… Cùng chạy đua sở hữu Sabeco còn có sự góp mặt của các doanh nghiệp trong nước như Công ty Cổ phần chứng khoán Sài Gòn (SSI), Công ty Cổ phần tư vấn Ánh Dương, Công ty cổ phần Tập đoàn Đức Bình… Tháng 2/2015, ThaiBev ngỏ ý muốn mua 40% cổ phần của Sabeco với giá trị 1 tỷ USD, nhưng thương vụ không thành công do Sabeco cho rằng mức giá này thấp.

Tổng Công ty Cổ phần Bia, rượu, nước giải khát Hà Nội (Habeco) cũng là “gà đẻ trứng vàng”. Năm 2015, tổng doanh thu các loại của tổng công ty này đạt hơn 11.000 tỷ đồng, lợi nhuận trước thuế đạt 1.373 tỷ đồng. Giá trị xuất khẩu các loại đạt 6 triệu USD. Năm 2016, Habeco đặt mục tiêu đạt 10.790 tỷ đồng doanh thu.”(HT) CXN: Có cty nào của TQ tranh mua Habeco và Sabeco hay không vậy ????

xxxxxx

CXN _090116_11 609_CXN viết bài về Kinh Tế hay Chính Trị ??? Viết về Chính Trị nhưng dùng Kinh Tế để chứng minh tuyệt đối. Phải mất gần 8 năm để chứng minh thực tế cho người CSVN rằng chủ thuyết KT Mác Lenin không thực tế, chắc chắn phải thất bại. ĐCSVN bị buộc phải bán tư liệu sản xuất, đi ngược lại chủ nghĩa Mác Lênin, ngày tản của ĐCSVN ngày càng tới gần (communism in worst form, idiotic PM, super SOE, power of corruption, subsidised waste and inefficiency, cronies, ref IPO all, remaining assets): Buông 12 “ông lớn”, nhà nước có ngay 7 tỉ USD

xx

CXN: Tất cả những tập đoàn, tcty đều đấu giá quốc tế thì làm sao bán riêng cho TQ dc ??? Trích bài 11 069 ngày 1.9.16:”Theo một chuyên gia ngành tài chính, nếu bán hết vốn nhà nước tại 10 công ty thuộc SCIC cùng Habeco, Sabeco, Nhà nước có thể thu được tới 7 tỉ USD (khoảng 150.000 tỉ đồng).

Cụ thể, với 10 doanh nghiệp trong danh mục quản lý của SCIC, thì riêng tại Vinamilk (Nhà nước giữ 45% cổ phần) với giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán hiện nay, chỉ cần Nhà nước bán ra bằng với giá thị trường đã có thể thu được khoảng 4,52 tỉ USD.

Chín doanh nghiệp còn lại, cũng theo cách ước tính trên, có giá trị khoảng 530 triệu USD (10 công ty trong danh mục quản lý của SCIC cơ bản đều đã được niêm yết hoặc cổ phần hóa). Như vậy, tổng số tiền mà Nhà nước có thể thu về qua thoái vốn tại 10 doanh nghiệp tại SCIC, theo tính toán sơ bộ, là trên 5 tỉ USD.

Với hai thương hiệu bia Habeco và Sabeco còn lại, hiện tỉ lệ vốn nhà nước tại doanh nghiệp tương ứng là 81,79% và 89,59%.

Chưa có con số chính thức về định giá hai doanh nghiệp này, song năm 2014 hãng bia của Thái Lan là ThaiBev đã đề xuất mua lại toàn bộ vốn nhà nước tại Sabeco với giá 2 tỉ USD. Còn với Habeco, nếu tính theo mức giá mà Carlsberg đã chi ra để mua cổ phần của doanh nghiệp này là trên 50.000 đồng/cổ phiếu, thì giá trị của Habeco được tính toán trên 400 triệu USD.

Như vậy, nếu lộ trình thoái vốn được đưa ra phù hợp thì tổng số tiền có thể thu về qua việc thoái vốn tại 12 doanh nghiệp nêu trên khoảng 7,2 tỉ USD. Đây sẽ là nguồn thu rất lớn trong bối cảnh ngân sách khó khăn như hiện nay.”(HT)

xxx

CXN: Tất cả những DNNN đều đấu giá quốc tế mà ko có tên TQ thì làm sao TQ mua dc. Nếu TQ ko mua thì làm gì có tài sản của TQ ở VN mà NPT phải gia nhập Đảng Ủy Bộ Công An để bảo vệ tài sản TQ ??? Trích bài NBG:”Ngay sau khi thương thảo vụ mua bán phần vốn của nhà nước Việt Nam thành công, Trung Quốc nhận được sự cam kết chư hầu của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng chưa đủ yên tâm cho phần vốn của mình được an toàn, Trung Quốc chỉ đạo Trọng tham gia đảng uỷ công an để tăng cường giám sát công an Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của Trung Quốc tại Việt Nam.“(HT)

xx

Nếu chuyện NPT tham gia Đảng Ủy BCA để bảo vệ tài sản TQ là chuyện bịa thì chuyện cam kết làm chư hầu của TQ có đúng hay không ????

xx

Có phải NXP qua Tàu để thương lượng với TQ bán DNNN hay không như NBG nói :”Số tiền mà Nguyễn Xuân Phúc bước đầu thu được do việc bán vốn nhà nước Việt Nam cho Trung Quốc trong chuyến thăm giữa tháng 9 năm 2016 vừa qua, áng chừng 10 tỷ usd. Đây là số tiền trước mắt sẽ giúp được Việt Nam qua được giai đoạn khó khăn đến năm sau.”(HT)

xx

Nếu TQ không mua DNNN thì câu nói này của NBG có đúng sự thật hay không ??? Trích:”Trong thương vụ mua bán phần vốn nhà nước Việt Nam này, Trung Quốc đã kiểm soát được phần lớn nền kinh tế của Việt Nam. Có được cam kết công an, quân đội Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ phần vốn của Trung Quốc. Nếu có nguy hại gì ảnh hưởng đến phần vốn này, Trung Quốc được phép can thiệp để bảo vệ tài sản của mình.”(HT)

xx

CXN: Có phải NXP o ép NH VN để Bầu Đức phải bán rừng cao su cho TQ hay không ??? Hay Bầu Đức chỉ muốn làm áp lực để BIDV (sau khi Trần Bắc Hà ng bơm vốn đều đặn cho Bầu Đức bị đuổi việc nên Bầu Đức phải bán rừng cao su để trả nợ vì Trần Bắc Hà ko còn đó để bơm vốn tiếp cho BĐ nữa ??? Trích bài NBG:”

Không chỉ là tập đoàn có vốn do nhà nước quản lý, ĐCSVN còn ép các ngân hàng gây khó dễ cho tập đoàn tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai, đẩy tập đoàn này vào con đường duy nhất là bán tài sản của mình là những cánh rừng cao su phì nhiêu đang mang lại lợi nhuận ở bên Lào. Người mua chính là những ông chủ Trung Quốc. Trước đây vào năm 2014, ông chủ của tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai đã cảnh báo các doanh nghiệp trong nước về mối nguy hại khi đối tác là Trung Quốc. Ông Đức nói rằng ông không bán cao su cho Trung Quốc, rừng cao su của ông không phải để phục vụ Trung Quốc, ông còn chỉ trích những doanh nghiệp khác chọn Trung Quốc làm đối tác.

Nhưng đó là năm 2014, không phải năm 2016 cầm quyền của phe Nguyễn Phú Trọng. Ông Đức bị ép vào đường cùng phải bán cánh rừng cao su bên Lào cho người Trung Quốc. Ông Đức định trông chờ chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tái cơ cấu nợ để khỏi bản cánh rừng này. Nhưng ý chỉ của người Trung Quốc mới là vấn đề quyết định.”(HT)

xx
CXN _082716_11 600_Bầu Đức (BĐ) được Trần Bắc Hà (TBH) bơm oxy từ NH BIDV, khi TBH bị chặt tay thì (BĐ) phải đứt bóng thôi. DNNN, Tập Đoàn, Tcty dc 3D bơm Oxy, khi 3D bị chặt tay thì DNNN, TĐ, Tcty phải đứt bóng thôi. Rồi sẽ đến Phạm Nhật Vượng, Thái Hương (super SOE, power of corruption, cutting off oxy, idiotic PM, throw good money after bad): Vướng nợ cực khủng, công ty Bầu Đức đối diện tương lai bất định

xx

Trích bài 11 600 ngày 27.8.16 (1 tháng trước):”Vì TBH đã lỡ nhúng chàm với BĐ quá sâu nên ngày nào TBH còn là TGĐ BIDV thì BĐ còn dc tiếp oxy, khi TBH ra đi thì nguồn oxy cạn kiệt thì BĐ phải đứt bóng thôi.
xx
CXN _081916_11 588_GAME OVER: Muốn biết Trần Bắc Hà cấu kết với nhóm lợi ích thân hữu của Nguyễn Tấn Dũng hãy đọc bài dưới đây của Quan Làm Báo (cronies, super SOE, power of corruption): Chủ tịch BIDV Trần Bắc Hà sẽ rời nhiệm sở vào ngày 1/9

xx
Trích bài 11 588 ngày 19.8.2016
3. Thực hiện chỉ đạo của Thủ Tướng và cũng vì mối lợi cá nhân Bắc Hà đã cho Hoàng Anh Gia Lai vay lên đến 30.000 tỷ đồng và đã biến hóa khối nợ này bằng các thủ đoạn: đánh giá thẩm định các dự án bất động sản của Hoàng Anh Gia Lai tăng cao hơn giá trị thật ít nhất 50% – đên 100%, sau đó giai quyết cho vay 80% giá trị thẩm định, đã thấy ngay lợi nhuận cho ccác dự án mặc dù đang xây dựng đã có lợi nhuận 30 – 40% chia nhau. Khi thị trường bất động sản đóng băng thì BIDV đã ‘Xiết nợ’ dự án bằng các khoản vay mà thực chất Hoàng Anh gia lai không phải xây dựng để bán ra ngoài mà chỉ để BIDV xiết nợ! Thành lập công ty con quản lý các tài sản bất động sản này, khoanh lãi lại và sẽ chờ thị trường hồi phục bán ra và đương nhiên sẽ vẫn có lợi nhuận theo sổ sách vì HOÀN TOÀN KHÔNG PHẢI TRẢ LÃI và khi đó có thể sẽ bán lại cho chính Hoàng Anh gia lai giá thấp hơn thị trường để kiếm lợi tiếp.

4.Tương tự, cho chủ nhân của tập đoàn Phạm Nhật Vượng – VIC vay 20.000 tỷ và cũng tương tự: gán nợ tòa nhà Vic tại Hà Nội, gán nợ những dự án bị đóng băng…
5. Cho Thái Hương – Bắc Á và Tập đoàn TH vay gần 10.000 tỷ đồng ưu đãi cho những dự án nửa thật, nửa ma của bà Thái Hương để bà ta chuyển tiền ra nước ngoài chuẩn bị hậu sự khi các đường dây lũng đoạn bị đổ bể
.”

xx

CXN có 1 bài viết về BĐ tại đây … CXN _031216_11 159_Châu Xuân Nguyễn chưa bao giờ thấy một người nào với kiến thức KT Vĩ Mô yếu kém như một kẻ chăn trâu như Bầu Đức mà dốt hàng tỷ usd của những nhà đầu tư cổ phiếu (HAGL’s boss): Bầu Đức nói gì về gợi ý của Bí thư Thăng mời đi dạy cán bộ? (xem cuối bài)“(HT bài 11 600)

xx

KẾT LUẬN

Sau khi đọc bài này thì độc giả sẽ thấy rằng thằng NBG này chỉ bịa ra tất cả, từ trc tới giờ tất cả những bài của nó chỉ là bịa thôi, bịa để thay vì giựt sập DCS thì nó lái dư luận qua chống Tàu, lợi dụng hận thù dân tộc như Hồ Chí ÙMinh chống Mỹ, Pháp Nhật vậy. Không loại trừ là NBG dc Bầu Đức chi tiền để tạo dư luận ảnh hưởng đến việc đảo nợ hơn 30 ngàn tỷ mà Bầu Đức đang nợ trầm trọng mà ko có tiền trả.

CXN, 28.9.16, Melb

xxxxxxxxxxxxxxxx

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/09/nguoi-buon-gio-con-uong-thoat-trung-cua.html

Người Buôn Gió – Con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch

Ngay sau khi thương thảo vụ mua bán phần vốn của nhà nước Việt Nam thành công, Trung Quốc nhận được sự cam kết chư hầu của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng chưa đủ yên tâm cho phần vốn của mình được an toàn, Trung Quốc chỉ đạo Trọng tham gia đảng uỷ công an để tăng cường giám sát công an Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của Trung Quốc tại Việt Nam.

a3.jpg

Bi kịch thoát Trung.

Trong những năm qua, nhiều chuyên gia và trí thức Việt Nam đã lên tiếng cảnh báo về cảnh Việt Nam quá lệ thuộc vào Trung Quốc nhiều mặt, đặc biệt là kinh tế và chính trị.

Đại hội đảng 12 của Đảng CSVN đã thay đổi một lớp lãnh đạo mới thống nhất hơn dưới quyền của TBT Nguyễn Phú Trọng. Lớp lãnh đạo này hiện giờ đang phải đối mặt với khó khăn rất trầm trọng là việc thiếu hụt ngân sách chi trả và việc trả nợ, đáo nợ, lãi những khoản vay quốc tế.

Việt Nam dự định phát hành trái phiếu chính phủ 10 tỷ usd ra thị trường quốc tế bất thành. Mọi thăm dò, thương thảo đều không cho thấy việc phát hành thuận lợi, do không có người mua. Để chữa thẹn cho việc mất uy tín không còn ai muốn mua trái phiếu Việt Nam, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc bào chữa rằng do tỷ giá lãi suất , hối đoái của đồng USD thay đổi, bất lợi cho việc phát hành trái phiếu.

Tất cả tưởng chừng như bế tắc. Nhưng không, ĐCSVN bao giờ cũng có lối thoát cho mình. Không phải từ tháng 9 này, mà trước đạị hội 12 ,trong lúc căng thẳng đấu đá dành ghế. Những dự đoán về kinh tế khó khăn này đã được bàn thảo kỹ càng để tìm lối thoát.

Và những ứng cử viên đưa ra lối thoát tháo gỡ mà vẫn duy trì được sự ổn định chính trị, tức chế độ cộng sản cai trị được an toàn đã thắng thế.

Ngày 2 tháng 9, cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang bất ngờ quay lại chính trường để ủng hộ đường lối của phe thắng thế bằng cách ám chỉ những người của phe bên kia là đi ”chệnh hướng”.

Chệch hướng ở đây là những người có tư tưởng muốn tìm một lối thoát khác cho đất nước bằng cách cởi mở và xích lại gần hơn với phương Tây, chệch hướng ở đây ai cũng biết đó là chệch hướng con đường CNXH mà Nguyễn Phú Trọng đang cố lèo lái đất nước đi theo. Sang đã hết lời ca ngợi Trọng trong bài diễn văn mừng ngày quốc khánh trên tinh thần như vậy. Sự xuất hiện của Sang vừa kịp thời mở màn cho việc chuẩn bị những bước đi sau đó sang Trung của Nguyễn Xuân Phúc, đồng thời cũng đánh lạc hướng dư luận việc Ngô Xuân Lịch sang Trung để cam kết quân đội Việt Nam không đối kháng lại Trung bất kỳ tình huống nào.

Mấy ngày sau khi Sang mở màn dọn đường, ĐCSVN cho Nguyễn Xuân Phúc sang thăm Trung Quốc. Tại Trung Quốc, Phúc được đón tiếp rực rỡ, bởi món quà mà Việt Nam dâng cho Trung Quốc bấy lâu nay đã chính thức được thực hiện.

Món quà đó là gì.? Là Trung Quốc là đối tác ưu tiên hàng đầu, mà thậm chí là duy nhất để mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam trong những tập đoàn, công ty.

Để trang trải những nợ nần, thiếu thốn mà vẫn an toàn cho chế độ , đảng CSVN bán đi các phần vốn nhà nước trong các tập đoàn, tổng công ty dưới cái danh từ là ” thoái vốn”.

Ông Đặng Quyết Tiến phó cục trưởng ở bộ tài chính Việt Nam cho biết về chính sách này.

Việc thoái vốn nhà nước khỏi những doanh nghiệp được đánh giá sẽ giúp ngân sách cải thiện nguồn thu, bù đắp bội chi, giảm tỷ lệ vay nợ nước ngoài.

Số tiền mà Nguyễn Xuân Phúc bước đầu thu được do việc bán vốn nhà nước Việt Nam cho Trung Quốc trong chuyến thăm giữa tháng 9 năm 2016 vừa qua, áng chừng 10 tỷ usd. Đây là số tiền trước mắt sẽ giúp được Việt Nam qua được giai đoạn khó khăn đến năm sau.

Không chỉ là tập đoàn có vốn do nhà nước quản lý, ĐCSVN còn ép các ngân hàng gây khó dễ cho tập đoàn tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai, đẩy tập đoàn này vào con đường duy nhất là bán tài sản của mình là những cánh rừng cao su phì nhiêu đang mang lại lợi nhuận ở bên Lào. Người mua chính là những ông chủ Trung Quốc. Trước đây vào năm 2014, ông chủ của tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai đã cảnh báo các doanh nghiệp trong nước về mối nguy hại khi đối tác là Trung Quốc. Ông Đức nói rằng ông không bán cao su cho Trung Quốc, rừng cao su của ông không phải để phục vụ Trung Quốc, ông còn chỉ trích những doanh nghiệp khác chọn Trung Quốc làm đối tác.

Nhưng đó là năm 2014, không phải năm 2016 cầm quyền của phe Nguyễn Phú Trọng. Ông Đức bị ép vào đường cùng phải bán cánh rừng cao su bên Lào cho người Trung Quốc. Ông Đức định trông chờ chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tái cơ cấu nợ để khỏi bản cánh rừng này. Nhưng ý chỉ của người Trung Quốc mới là vấn đề quyết định.

Ngay sau khi thương thảo vụ mua bán phần vốn của nhà nước Việt Nam thành công, Trung Quốc nhận được cam kết hoà bình trong mọi tình huống với quân đội Việt Nam, nhận được sự cam kết chư hầu của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng chưa đủ yên tâm cho phần vốn của mình được an toàn, Trung Quốc chỉ đạo Trọng tham gia đảng uỷ công an để tăng cường giám sát công an Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của Trung Quốc tại Việt Nam. Sau khi Trọng vào đảng uỷ công an cùng Phúc, cả hai người này đã ép Trần Đại Quang đứng ra tiếp đón bộ trưởng công an Quách Thanh để cam kết xử lý kiểm soát xử lý thoả đáng những vấn đề phát sinh sau những hợp đồng mà Nguyễn Xuân Phúc đã ký vừa qua.

Trong thương vụ mua bán phần vốn nhà nước Việt Nam này, Trung Quốc đã kiểm soát được phần lớn nền kinh tế của Việt Nam. Có được cam kết công an, quân đội Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ phần vốn của Trung Quốc. Nếu có nguy hại gì ảnh hưởng đến phần vốn này, Trung Quốc được phép can thiệp để bảo vệ tài sản của mình.

Như vậy không những kinh tế, chính trị mà cả an ninh quốc phòng của Việt Nam đều ở trong cái vòng kim cô của Trung Quốc. Từng thế vẫn chưa đủ, lợi dụng hoàn cảnh của ĐCSVN chỉ còn cách tìm đến mình cầu cứu. Người Trung Quốc còn muốn hời thêm khi đặt điều kiện Việt Nam phải đưa chương trình tiếng Trung vào giảng dạy trong nhà trường cho học sinh tiểu học.

Sau chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc, con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

xxxxxxxxxxxxxxxxhttp://www.tienbo.org/2017/03/duong-uc-quang-vai-dong-gui-ong-bui.html
Dương Đức Quảng – Vài dòng gửi ông Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) về chuyện TBT Nguyễn Phú Trọngbuithanh-hieu-txthanh.jpg

Sáng nay một ông bạn học cùng lớp Ngữ văn Khóa 8 Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (1963-1967) với tôi nhắn tin rồi gọi điện hỏi tôi đã đọc bài "Ba con gà mái và tổng bí thư" của Người buôn gió (Bùi Thanh Hiếu) chưa, nếu chưa thì hãy vào Facebook (Fb) của ông ấy đọc nhé! Tôi hỏi có chuyện gì mà ông lại bảo tôi đọc bài này? Ông bạn nói là Người buôn gió có nhắc đến tên tôi, vì thế tôi đã vào Fb của Người buôn gió để đọc bài này.

Trước hết phải nói rằng tôi không quen biết Bùi Thanh Hiếu tức Người buôn gió nhưng đã đọc nhiều bài viết của nhiều người về ông ấy và nhiều bài của ông ấy trên internet, kể cả một loạt mười mấy bài ông ấy viết xung quanh vụ Trịnh Xuân Thanh chạy trốn đã được nhiều blog và fb của nhiều người ở trong nước và ngoài nước "khoái trí" đăng lại. Tôi biết trong loạt bài viết ấy (và cả trong nhiều bài viết khác của ông) Bùi Thanh Hiếu đã bịa đặt ra rất nhiều chuyện cũng như trong bài viết này. Vì thế tôi phải viết vài dòng này gửi Bùi Thanh Hiếu nhân đọc bài viết "Ba con gà mái và tổng bí thư" của ông, tuy biết rằng trong bài này ông có nhắc đến tôi với sự quý trọng nào đó.

Trước hết, đúng như ông viết, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng học cùng lớp với tôi và nhiều bạn bè khác trong lớp Ngữ văn Khóa 8, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội (1963-1967) và trong hai năm học cuối lớp chúng tôi có sơ tán lên xã Tràng Dương, huyện Đại từ, tỉnh Thái Nguyên. Trong không khí sôi sục "chống Mỹ cứu nước" ngày ấy, đang học năm thứ tư, tháng 11-1966 hơn 30 anh chị em trong lớp tôi đã xung phong lên đường ra mặt trận. Phần lớn chúng tôi được đón về Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN), Báo ảnh Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam, Tổng cục Thông tin…, được đào tạo nghiệp vụ để trở thành phóng viên chiến trường, sau đó nhiều người đã xung phong vào chiến trường miền Nam, trong đó có tôi. Ông Bùi Thanh Hiếu dễ kém chúng tôi đến chục tuổi, không học cùng chúng tôi, nên những thông tin ông viết về lớp chúng tôi, nhất là về Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là hoàn toàn bịa đặt, không có điều nào đúng sự thật cả.Tất cả bạn bè cùng lớp với tôi đều biết tôi tuy là học sinh giỏi, từng đỗ giải nhì (không có giải nhất) cuộc thi văn của học sinh giỏi Hà Nội, nhưng vì nghịch ngợm, hạnh kiểm chỉ được điểm 4 nên mãi đến năm thứ ba đại học, trước khi ra trường, tôi mới được kết nạp vào Đoàn. Trong khi đó Nguyễn Phú Trọng đã là đoàn viên, lại học khác tổ, khác bộ môn, ở khác nhà với tôi, lại không phải là bạn thân của tôi thì làm sao lại có chuyện: "Nhiều sinh viên khoa văn tổng hợp phải điều vào chiến trường. Nghe tin ấy bà mẹ Đông Hội hốt hoảng, bà liền lên thăm con trai mang theo 20 quả trứng gà.

Không muốn cho con trai của mình biết, bà gặp bạn học của nó là Dương Đức Quảng nhờ dẫn đến gặp trưởng khoa".

Ông Bùi Thanh Hiếu có nhắc đến Trưởng khoa Văn của chúng tôi ngày ấy. Đó là cố giáo sư Hoàng Xuân Nhị, một người thầy đáng kính của chúng tôi, từng tốt nghiệp nhiều trường đại học ở Pháp, về nước tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, sau đó làm Trưởng khoa Văn, đưa cả gia đình sơ tán lên Tràng Dương với anh chị em sinh viên chúng tôi. Khi ở Tràng Dương tôi từng có lần đi câu cá chuối (cá quả) trên mấy cánh đồng ngập nước và dọc theo mấy con suối chảy qua xã, gặp thầy Hoàng Xuân Nhị cũng đi câu ở đây! Vì thế chắc chắn không có chuyện mẹ anh Nguyễn Phú Trọng lại phải nhờ tôi đưa đến gặp thầy Hoàng Xuân Nhị và thầy đã nhận 20 quả trứng của bà, sau này còn nhận thêm ba con gà mái "hối lộ" của bà để thầy đỡ đầu cho Nguyễn Phú Trọng ở lại học tiếp, không phải đi chiến trường như chúng tôi. Viết như thế,ông Bùi Thanh Hiếu đã xúc phạm cả thầy Hoàng Xuân Nhị đáng kính của chúng tôi.

Ông còn viết : "Đến năm 1967 chiến tranh ác liệt, trường điều động sinh viên đi vào Nam. Bạn cùng khoá với Trọng nhiều người đã phải vào Nam chiến đâu và hy sinh, có người bây giờ vẫn còn sống. Trong số còn sống đó có Dương Đức Quảng và Vũ Duy Thông. Hai người này xét về mặt tài năng vượt trội Nguyễn Phú Trọng nhiều lần". Tôi có thể khắng định ông Bùi Thanh Hiếu đã viết không đúng vì tôi cùng Vũ Duy Thông ra trường năm 1966, chứ không phải năm 1967. Sau đó tôi vào làm phóng viên thường trú của TTXVN tại Quảng Bình còn Vũ Duy Thông làm phóng viên thường trú của TTXVN tại Hà Tĩnh trong những năm đầu chống lại cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ. Lúc đó chủ yếu Mỹ ném bom và bắn phá các tỉnh thuộc khu 4 cũ, từ Nghệ An vào tới Vĩnh Linh. Năm 1971 từ Quảng Bình tôi đi tiếp vào chiến trường miền Nam, làm phóng viên của Thông tấn xã Giải phóng tại Quảng Đà (Quảng Nam-Đà Nẵng). Còn Vũ Duy Thông được điều ra Quảng Ninh, sau này có sang Campuchia, chứ không có vào chiến trường miền Nam như ông viết. Còn nữa, tôi không bao giờ tự nhận mình giỏi giang, tài năng hơn người khác, nhất là khi so sánh với Tổng Bí thư như ông đã viết trong bài. Đến Tổng bí thư cũng không dám tự nhận mình hơn người khác cơ mà! Trong một lần gặp mặt đầu năm của lớp chúng tôi sau khi anh Nguyễn Phú Trọng được bầu làm Tổng bí thư Khóa XI, anh Trọng có nói: "Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận khác nhau, sau khi ra trường tài năng không biết ai hơn ai…". Ông có thể vào Fb của tôi để đọc và xem cuốn video quay về lớp chúng tôi, nghe phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong buổi gặp mặt này (Video này trong bài "Kỷ niệm về bài thơ Bạn cũ").

Ông Bùi Thanh Hiếu còn viết "Nhớ lại chuyện này, ngày nay mấy bạn học của Trọng gặp nhau, vẫn đùa rằng.

– Ngày ấy không có ba con gà mái, chúng ta đâu có vị tổng bí thư lỗi lạc như bây giờ".

Tôi không hiểu ông Bùi Thanh Hiếu lấy đâu ra chuyện 20 quả trứng và ba con gà mái của bà mẹ anh Nguyễn Phú Trọng biếu thầy Trưởng khoa mà bạn bè lớp chúng tôi không một ai biết và bây giờ chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau nhưng tuyệt nhiên không thấy ai đùa rằng: "Ngày ấy không có ba con gà mái, chúng ta đâu có vị tổng bí thư lỗi lạc như bây giờ". Chúng tôi, tất cả đều đã trên 70 tuổi rồi, tuổi biết mọi lẽ đời, sao lại còn ngớ ngẩn và trẻ con đến mức nghĩ rằng nhờ có ba con gà mái "hối lộ" cho vị Trưởng khoa Ngữ văn ngày nào của mẹ mà giờ đây anh Nguyễn Phú Trọng đã trở thành Tổng Bí thư của Đảng!

Kết thúc mấy dòng này, tôi chỉ muốn nói với ông Bùi Thanh Hiếu rằng: Dù ông có ghét cay ghét đắng chế độ này, dù ông có không ưa gì Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đi nữa thì những điều ông viết ra trước hết phải đúng sự thật, không được bịa đặt, nói xấu, vu khống người khác, dù người đó là Tổng bí thư hay là một công dân bình thường. Bởi vì "lời nói là đọi máu", "nhất ngôn xuất khẩu, tứ mã nan truy", một câu nói buột ra cửa miệng đến bốn con ngựa cũng không đuổi được! Và còn nữa "một lần bất tín, vạn lần bất tin", chỉ cần một lần lừa dối làm người khác không tin thì vạn lần sau có nói gì người ta vẫn không thể tin được một người đã tùng nói dối!

Nhà báo Dương Đức Quảng

*Bài do tác giả gửi đến

………..

"Ba con gà mái và tổng bí thư"

Chuyện xưa kể rằng, bà mẹ của Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người phụ nữ có chí rất lớn. Lúc Nguyễn Bỉnh Khiêm còn nhỏ, bà đã dạy dỗ huấn luyện sau với cách sau này mong muốn cho Nguyễn Bỉnh Khiêm làm vua trong thiên hạ.

Truyền rằng khi Khiêm còn bé, bà mẹ dạy Khiêm bằng câu ca dao.

Bống bông bang bang, ngày sau con lớn, con tựa ngai vàng.

Ông bố nghe thế, sợ quá mới sửa lại rằng.

Bống bống bang bang, ngày sau con lớn con vịn ngai vàng.

Bà mẹ thấy thế, quở chồng.

– Nuôi con dạy nó làm cha thiên hạ, ai lại đi dạy nó làm đầy tớ nhân dân như thế.

Chuyện xưa là như thế, Nguyễn Bỉnh Khiêm sáng dạ, thông minh lẫy lừng kim cổ. Rút cục chốn quan trường chẳng vào đâu.

Gần 500 năm sau, ở Đông Hội , Đông Anh có một bà mẹ cũng chí khí như bà Nhữ Thị Thuần thân mẫu của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Bà mẹ đất này có đứa con tên là Nguyễn Phú Trọng.

Ngày ấy chiến tranh ác liệt, trường đại học tổng hợp văn Hà Nội sơ tán lên trên Thái Nguyên. Nhiều sinh viên khoa văn tổng hợp phải điều vào chiến trường. Nghe tin ấy bà mẹ Đông Hội hốt hoảng, bà liền lên thăm con trai mang theo 20 quả trứng gà.

Không muốn cho con trai của mình biết, bà gặp bạn học của nó là Dương Đức Quảng nhờ dẫn đến gặp trưởng khoa. Gặp trưởng khoa của con trai mình, bà mẹ Đông Hội biêú hai chục trứng gà mang theo. Ngày ấy thế là quý lắm, ông trưởng khoa hỏi thăm gia cảnh nhà bà, khen cháu Trọng hiền lành rồi nhận hai chục trứng mà bà mẹ Đông Hội nói là gà nhà đẻ, ông khen.

– Toàn trứng tươi, gà nhà bà đẻ tốt quá. Giá như có gà đẻ để cải thiện bữa ăn cũng tốt.

Là người thông minh, bà mẹ hiểu ý người thầy của con mình, bà nói.

– Đàn gà nhà em đẻ nhiều lắm, ăn không hết. Để em mang biếu bác mấy con nuôi cải thiện.

Bà tức tốc đạp xe mấy chục cây số về nhà, bắt ba con gà mái đẻ nhốt vào bu. Sáng sau bà đạp xe lên trường con gặp vị trưởng khoa.

Đến năm 1967 chiến tranh ác liệt, trường điều động sinh viên đi vào Nam. Bạn cùng khoá với Trọng nhiều người đã phải vào Nam chiến đâu và hy sinh, có người bây giờ vẫn còn sống. Trong số còn sống đó có Dương Đức Quảng và Vũ Duy Thông. Hai người này xét về mặt tài năng vượt trội Nguyễn Phú Trọng nhiều lần.

Trọng nhờ ba con gà mái của mẹ, được nhà trường kết nạp đảng, giữ làm hạt giống và không phải bị ra chiến trường. Con đường quan lộ của Trọng bình yên và êm ả, không gặp gian nan, nguy hiểm như bao người cùng lứa. Bởi êm ấm như thế, nên Trọng rất coi thường những lãnh đạo nào từng phải vào sinh ra tử. Trọng coi đó là lũ võ biền, không nho nhã như Trọng.

Dương Đức Quảng tài hoa và khái tính, con đường sự nghiệp của ông gian nan với nghiệp nhà báo. Còn Vũ Duy Thông khéo léo hơn, nhờ ảnh hưởng của Trọng cũng kiếm được chút danh giá sau này.

Bước ngoặt đổi đời của Nguyễn Phú Trọng chính là những năm tháng ác liệt hồi 1967. Khi mọi người khác phải điều vào chiến trường hứng bom đạn, Trọng nhàn nhã được vào đảng và được phân về công tác tại tờ báo chính của đảng CSVN, từ đó cứ êm đềm leo đến chức Tổng bí thư ngày nay.

Nhớ lại chuyện này, ngaỳ nay mấy bạn học của Trọng gặp nhau, vẫn đùa rằng.

– Ngày ấy không có ba con gà mái, chúng ta đâu có vị tổng bí thư lỗi lạc như bây giờ.

Có khi đến bây giờ, Nguyễn Phú Trọng không biết lý do vì sao y được nhà trường kết nạp đảng hồi đó. Vì bà mẹ Trọng dấu biệt chuyện ấy, nên Trọng vẫn tự hào về mình là người xuất chúng hơn tất cả đám bạn, cho nên mới thành người đứng đầu đảng như hôm nay.

Cuộc đời có những khoảnh khắc mà chỉ cần một tác động nhỏ, có thể khiến người ta đổi hướng thành vua của một nước hay thành một nhà báo quèn, một nhà thơ con cóc.

Trớ trêu thay, những tác động ấy không cần đến cái gì quá lớn lao. Đôi khi chỉ làm tấm lòng của bà mẹ với ba con gà mái mà thôi.

Nhân ngày phụ nữ Việt Nam mùng 8 tháng 3. Nhớ đến hành động thương con, đạp xe đi về mấy chục cây số trong những năm tháng chiến tranh của bà mẹ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, chúng ta nên vinh danh bà là người phụ nữ Việt Nam xuất sắc nhất trong thế kỷ 20.

Cám ơn bà chỉ với ba con gà mái, bà đã để lại cho đất nước này một tổng bí thư anh minh, lỗi lạc nhất mọi thời đại. Nếu bà Nhữ Thị Thuần khi xưa dạy dỗ Nguyễn Bỉnh Khiêm bằng mọi cách giáo dục tinh hoa, thì ngày nay bà mẹ Đông Hội chỉ cần ba con gà mái là con bà tựa ngai vàng.

Nực cười là khi thành tổng bí thư, con trai bà hô hào chống tham nhũng, hối lộ và biếu xén đến chạy chức quyền.

Bùi Thanh Hiếu

(Blog Người Buôn Gió)

Tin liên quan

Post Comment

Facebook Auto Publish Powered By : XYZScripts.com